Thu vàng lá nhẹ nhàng bay
Trăm năm ghi mối duyên này... nhớ Thu!
Bướm vàng né trái - mù u
Cũng từ đấy một kiếp tu theo Người!
Một xu dính túi cũng không
Thế mà lượn đủ trăm vòng thế gian!
Đi qua miệng hố đông tàn
Trái tim nhức buốt như ngàn kim đâm!
Cuối ngày níu sợi nắng chiều
Se dây buộc tiếng sáo diều vào mây
Tôi đang rót tỉnh vào say
Bới đêm chật chội tìm ngày thênh thang
Bức tranh chỉ có hai màu
Một đen, một trắng dệt cầu thi nhân
Bên cầu dáng liễu tần ngần
Tao nhân mặc khách cũng thuần trắng đen
Triền đê khắc khoải ánh nhìn,
Chị Hai áo tím đang tìm, đợi ai?
Cỏ may vệt cũ đã phai
Chiều xui con nắng đổ dài bóng sông.
Nụ cười - chất độc da cam
Hằn trong đời mẹ ngàn năm khó mờ
Phép màu chờ đến bao giờ.
Liệu em còn được ước mơ làm người?
Từ nơi bùn nước mọc lên
In hình soi bóng giữa nền trời xanh
Đơn côi một lá một cành
Gom hương trời đất tụ thành búp non
Mây dòm chỉ gió đàng xa
Nghiêng nghiêng ngã mộp là là lá khoai
Hoa sen đang nở nụ đài
Bính minh tuyệt đẹp ở ngoài không gian
Khi còn biết khóc em ơi,
là khi Ta với cuộc đời, thủy chung
Một bản tin cũng rưng rưng
bão tràn, lũ quét miền Trung thiệt người
Tiếng rao lẫn giữa dòng đời
Em mang tin tức mọi người chờ mong
Mỗi ngày kiếm lấy mươi đồng
Nuôi thân, gom góp từng đồng gửi quê
Cát Cò ai đợi ai mong
Để vương vấn mãi cõi lòng người xa
Ngoài khơi sóng vỗ ập òa
Biển neo trăng xuống nghe ta tự tình
Nghĩa là dù nắng hay mưa
Trong cô đơn chẳng bao giờ thiếu em
Nghĩa là chỉ có lặng im
Điều cần thiết đó chẳng nên ồn ào