Thứ sáu, 26/06/2026,


Nụ cười buồn (Hồ Đình Bắc) (27/10/2012) 

 

NỤ CƯỜI BUỒN

 

Hồ Đình Bắc

Gặp em là thấy em cười
Tật nguyền nhưng có miệng tươi rất hiền
Ước gì em gặp được Tiên
Hóa thân trở lại vẹn nguyên con người

Thẳm sâu trong những nụ cười
Có ai biết được bao người khổ đau ?
Em cười nhưng có hiểu đâu
Nụ cười vô thức, nát nhàu lòng cha

Cộng ngày ở chiến trường xa
Thành em dị dạng mẹ cha buốt lòng
Em như cây dại giữa đồng
Khổ công chăm sóc vun trồng nhiều năm

Nụ cười - chất độc da cam
Hằn trong đời mẹ ngàn năm khó mờ
Phép màu chờ đến bao giờ.
Liệu em còn được ước mơ làm người?

H.Đ.B



_____________
Tác giả Hồ Đình Bắc (Vũng Tàu)
ĐT: 0912 280 375
Email: hodinhbac@gmail.com


Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nông Vũ Trúc Nhi - nongvutrucnhi@gmail.com - 0985255639 - Đồng Nai  (Ngày 02/12/2012 19:21:59)

Thật cảm động khi đọc bài thơ này và cũng thương cho người đã gửi gắm tình cảm vào bài thơ.

  Hồ Thị Thu Hà - hothitthuha@yahoo.com - 0904996699 - TP Vũng Tàu  (Ngày 01/11/2012 11:44:51)

Đọc bài thơ ai cũng đều rưng rưng nước mắt. Bởi không phải niềm rưng rưng này dành riêng cho em mà dành cho cả một thế hệ, một thời bom đạn - Nỗi đau của chiến tranh đang từng ngày, từng giờ phá hủy cuộc sống mong manh của những thân phận kém may mắn trên dải đất hình chữ S nhỏ bé này.Bài thơ hay ở chỗ tả nụ cười của đứa trẻ mà ta lại rơi nước mắt. Hai cảm xúc trái ngược nhau đã thực sự tôn lên vẻ đẹp của bài thơ. Đọc thơ Hồ Đình Bắc, chúng ta luôn thấy được tính nhân văn trong đó; tình người bao la cởi mở trong cuộc sông đầy bon chen này. Cảm ơn nhà thơ đã cho ta thấu hiểu nhưng thiệt thòi mất mát của những số phận của con người. Bài thơ như lời kêu gọi mọi người hãy cùng nhau chung sức để nụ cười của các bà mẹ thật hạnh phúc vì có những bàn tay yêu thương cảm thông với cuộc đời của mình.

  Lâm Thị Thanh Trúc - huongque66@gmail.com - 01235.212.678 - An Giang  (Ngày 30/10/2012 20:01:52)

Kính chào anh Hồ Đình Bắc!
Bài thơ của anh xúc động quá anh ạ! Thật đúng nghĩa là một bài thơ hay! Chúc mừng anh nhé!

  Lê Ngũ Nam Phong - namphong2408@gmail.com - 01234563713 - Xã Mỹ Lương, Cái Bè, Tiền giang  (Ngày 29/10/2012 21:02:19)

Chào nhà thơ HĐB, qua bài thơ sáng tác như những lời chia sẻ, tôi đọc đi, đọc lại rất cảm động từ sáng tác cho đến người cảm nhận
"Em cười nhưng có hiểu đâu
Nụ cười vô thức, nát nhàu lòng cha
Cộng ngày ở chiến trường xa
Thành em dị dạng mẹ cha buốt lòng"
Nổi đau vô tận của nhân loại, không biết kẻ gây ra có thấy có biết không? xin chia sẻ cùng nhà thơ cũng như những gia đình gặp nổi bất hạnh này. Đọc qua nội dung bài thơ và những người cùng cảm nhận.
LNNP

  LƯƠNG THẾ VINH - vinh1938@gmail.com - 0913190203 - Khu 4 Việt hòa,tp Hải dương  (Ngày 29/10/2012 17:49:09)

Cám ơn tác giả Hồ Đình Bắc đã cho đọc giả "Luabat.vn" thưởng thức một bài thơ hay.Tôi đã đọc nhiều bài thơ về tài chất độc màu da cam,bài "Nụ cười buồn" làm tôi xúc động vô cùng.Bốn khổ thơ đều xoay quanh hình ảnh "nụ cười",nhưng là "nụ cười" của ngươi "Thực vật".Đau đờn đến tận cùng cho cuộc chiến tranh người Mỹ gây ra ở Việt Nam : Hủy diệt ,dã man, vô nhân đạo ; hậu quả để lại biết bao giờ mới hết,có "phép tiên" cũng không cứu đươc những em bé tật nguyền vì chất độc màu da cam.Tôi lặng người khi đọc đến câu:
"Nụ cười vô thức, nát nhàu lòng cha"
lời thơ thấm đậm lòng nhân ái đồng thời cũng lên án một cách sâu sác
cuộc chiến tranh hủy diệt hạnh phúc con người...
Xin thêm cùng tác giả mấy dòng:
Bảo rằng người Mỹ rất giầu
"Văn minh" có bậc,cái đầu siêu năng.
Kỹ thuật khoa học chiến tranh
"Nụ cười vô thức" rành rành đó thôi
Dã man-tàn ác nhất đời
"Văn minh"kiểu ấy loài người nhớ cho!
Than Ôi! "Thế giới tự do".?!...

  Hồ Đình Bắc - hodinhbac@gmail.com - 0912280375 - Thành phố Vũng Tàu,Tỉnh BR-VT  (Ngày 29/10/2012 8:50:51)

Khi tôi viết xong lời cảm ơn dưới thì bài cảm nhận của tác giả:"ái nhân- bui cao the" mới hiển thị, nên chưa có lời cảm ơn tác giả:

"nỗi buồn chảy ngược thời gian
tràn qua năm tháng...gian nan nụ cười!
chiến tranh...tội ác muôn đời
nhân sinh kết chặt....muôn người nói không!"

Nỗi buồn chôn chặt đáy lòng
Để cùng chia sẻ cảm thông với người
Mong cho tất cả nụ cười
Không còn di chứng cho đời luôn vui.
Hồ Đình Bắc xin cảm ơn tác giả Ái nhân.

  Hồ Đình Bắc - hodinhbac@gmail.com - 0912280375 - Thành phố Vũng Tàu,Tỉnh BR-VT  (Ngày 28/10/2012 18:00:37)

Xin chia sẻ với các tác giả và bạn đọc đã đến với bài thơ "nụ cười buồn" của tôi và có những cảm nhận, lời bình, thơ họa cũng rất cảm động, chan chứa tình người. Tôi đã đọc hết ý kiến, cảm nhận và thấy rằng với ai gặp những cảnh đời ấy cũng như tôi, thấy nỗi đau thăm thẳm, nỗi buồn tận đáy lòng của người cha người mẹ có con như vậy và tình thương của đồng loại đối với người tật nguyền do chất độc Da cam, mà không ít các gia đình phải gánh chịu. Tôi viết về một em bé mà mỗi lần qua ngõ nhà em, tôi phải dừng xe lại để em giơ tay chào và cười, một nụ cười vô thức với tôi và với bao nhiêu người khác qua ngõ nhà em ngày nào cũng thế. Cảm ơn các tác giả bạn đọc:Phùng Thị Nhu, Đỗ Lương Điền,Vũ Văn Thịnh, Trần Trọng Chu, Trần Mạnh Tuân, Phạm Văn Tự, Đỗ Thu Yên, Hương Sinh, Linh Thy chia sẻ nỗi niềm cùng tôi, cũng là để an ủi những gia đình không may gặp nạn Da Cam, họ biết đã có tôi, có các bạn hiểu được nỗi đau thăm thẳm này, để mà gượng dạy, để sống và chăm sóc những cây dại giữa đồng với tình thương yêu nhất.
Tôi cũng đã viết bài "Ai người nối dõi" cũng về chất đọc Da cam: Xin được sẻ chia cùng các tác giả và bạn đọc:

AI NGƯỜI NỐI DÕI?

Mỏi mong chín tháng mười ngày
Lo âu thấp thỏm thân gầy xác ve
Kém may sinh ở vùng quê
Mùa thì ngập thối, chiêm khê cháy đồng

Chưa khôn đã vội lấy chồng
Nhiều năm vẫn vắng con bồng cháu bang.
Chồng thì nhiễm chất da cam
Hai lần sinh trước ra toàn quái thai

Trời cho tháng rộng năm dài
Lại ban khốn khó càng ai oán trời
Bụng mang dạ chửa rối bồi
Lần sinh này nữa thành người hay “ma”?

Chiến tranh năm tháng lùi xa
Vẫn còn di chứng bao nhà khổ đau.
Chồng tôi con một con cầu.
Tìm người nối dõi ở đâu...? hỡi trời!

Xin cảm ơn
Hồ Đình Bắc

  ái nhân- bui cao the  - buicaothethisi@gmai.com - 0984470914 - long biên - ha noi  (Ngày 28/10/2012 17:07:36)

bài thơ hay lắm huynh à...bài thơ chạm đến nỗi đau rất thơ...thật hay câu thơ
"thẳm sâu trong những nụ cười
có ai biết được bao người khổ đau ?"

KHÔNG!


nỗi buồn chảy ngược thời gian
tràn qua năm tháng...gian nan nụ cười!
chiến tranh...tội ác muôn đời
nhân sinh kết chặt....muôn người nói không!
 

  Linh Thy - linhthy0305@yahoo.com.vn - 01262890760 - Bình Dương  (Ngày 28/10/2012 16:05:52)

" Nỗi đau da cam" thể hiện qua nụ cười của các em thơ Việt nam, hay những "tấm thân không trọn vẹn hình người"là nỗi xót xa của toàn nhân loại...mỗi khi nhắc đến chiến tranh.
LT xin được đồng cảm cùng TG nha.

NỤ CƯỜI THẾ KỶ

Em cười mà dạ tôi đau
Nụ cười ngây dại của màu da cam
"Đổi màu" trên ngọn dừa lam
"Đổi màu cây cỏ, rừng tràm.." ngày xưa.

Nhạt nhòa mi mắt màu mưa
Bốn mươi năm trước có chừa ai đâu
Đến nay nặng nỗi đau đầu
Của toàn dân Việt còn sâu.. vết hằn...!

Linh Thy ( BD )

  Huong Sinh - huongsinh1953@yahoo.com.vn - 01237124046 - CLB LB Đoàn Thị Điểm ( HY )  (Ngày 28/10/2012 15:56:23)

Nhà thơ Hồ Đình Bắc đã chia sẻ với bao nỗi đau của những nạn nhân mang trong mình chất độc màu da cam thật thắm thiết .Cảm ơn anh đã cho đọc giả thưởng thức một bài thơ sâu lắng tình người. Hương Sinh xin đồng cảm cùng anh.

Yêu thương nguyên vẹn nụ cười
Tấm thân gánh những thiệt thòi khổ đau
Tiếng bom đã dứt từ lâu
Mà em nặng trĩu chất màu da cam
Sống trong nhức nhối tâm can
Nhìn em trào lệ chứa chan phận đời
Sinh em cũng một kiếp người…

  Đỗ Thu Yên - truongson5885@gmail.com - 0163.6689,629 - Hà Nội  (Ngày 28/10/2012 15:50:46)

NỤ CƯỜI BUỒN CHẠM ĐẾN NỖI ĐAU THĂM THẲM

Bài thơ NỤ CƯỜI BUỒN của tác giả Hồ Đình Bắc mang tính nhân văn sâu sắc, đọc câu thơ ví em bé như cây dại giữa đồng, trong lòng mỗi chúng ta đều cảm nhận được nỗi đau thăm thẳm, nỗi đau của sự hủy hoại đồng loại từ trong trứng nước, nỗi đau thật là khủng khiếp dường như trước mắt  tôi hình ảnh em đang cười mà chẳng biết cười với ai, cười cái gì, niềm vui hay nỗi buồn ở quanh em, em vẫn cứ cười. Nụ cười vô thức ấy đã chạm vào nỗi đau trước hết của người mẹ.

Nụ cười - chất độc da cam
Hằn trong đời mẹ ngàn năm khó mờ

Người mẹ sau những ngày mang nặng đẻ đau, để bù lại là được ngắm nhìn gương mặt của đứa con thân yêu, nó có những nét của mình, của người chồng yêu thương và mỗi ngày lại có sự thay đổi trong ánh mắt nụ cười, ngay trong lúc bú mẹ đôi mắt trẻ thơ cũng đã ngời lên nụ cười trong cái hạnh phúc dưới bầu sữa mẹ, cảm nhận được hơi ấm từ người mẹ, biết lạ biết quen dần dần, ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò chạy đi.

Em bé trong bài thơ NỤ CƯỜI BUỒN chẳng có được niềm vui, niềm hạnh phúc đó, nỗi đau và sự thiệt thòi của em không chỉ những ngày thơ bé mà cả trong tương lai... Tác giả đã cảm nhận:

Em như cây dại giữa đồng
Khổ công chăm sóc vun trồng nhiều năm

Một lần tôi đi thăm hai người đồng đội, họ một thời trai tài, gái sắc, nhưng con cái của họ chẳng được thừa hưởng nhứng nét đẹp trời cho của mẹ, nét đẹp đầy nghị lực của cha, bạn tôi héo hon khi nghĩ về tương lai của con cái, nước mắt chị lăn trên đôi má sạm đen vất vả, gương mặt tiều tụy mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, bởi chẳng còn nỗi đau nào hơn thế!

Các cụ ta đã nói: "Trẻ cậy cha già cậy con", nhưng em chỉ như cây dại giữa đồng, khổ công cha mẹ nuôi nấng và chăm sóc bao nhiêu em cũng chỉ có nụ cười vô thức đó mà thôi, hai câu thơ trên tác giả đã chắt lọc câu từ rất tài tình để đoc giả cảm nhận được nỗi đau, nỗi vất vả của cha mẹ em, sự thiệt thòi khi em bé bị nhiễm chất độc Da Cam và ta như muốn nói thật to: - Ai? Đã cướp đi cái niềm hạnh phúc của người mẹ, ai đã cướp đi quyền sống quyền làm người của em?

Nỗi khát khao của nhân loại là ngăn chặn sự hủy hại đồng loại khi dùng chất độc Da Cam, tội ác hủy diệt con người từ trong trứng nước sẽ phải được lên án mạnh mẽ. Mong sao trái đất này không còn những tội ác tương tự, các em bé phải được bảo vệ và chào đời với quyền được làm người. Tác giả liên tưởng đến nỗi đau không chỉ của em.

Thẳm sâu trong những nụ cười
Có ai biết được bao người khổ đau?

Mỗi em bé bị nhiễm chất độc Da Cam, xã hội mất đi một người mà trong tương lai các em có thể là một nhân tài, một bác sỹ một kỹ sư hay đơn giản là một công dân với sức trẻ để góp phần dựng xây đất nước.

Tác giả Hồ Đình Bắc đã có nhiều bài thơ chia sẻ với những mất mát của nhiều mảnh đời thiệt thòi sau chiến tranh, bằng tấm lòng nhân hậu cảm thông sâu sắc tác giả tìm được chi tiết và niêu tả một em bé bị chất độc Da Cam hết sức sống động, dễ thương có sức lay động lòng người, những vần thơ nhuần nhuyễn, điêu luyện về vần điệu, nhẹ nhàng tình cảm, chọn lọc câu từ để độc giả cảm nhận được nỗi đau ghê gớm mà nạn nhân chất độc Da Cam và người thân của họ đang gánh chịu.

Ước gì em gặp được Tiên
Hóa thân trở lại vẹn nguyên con người

Cái khát khao mà tác giả đã ước cho em được gặp Tiên càng chứng tỏ nỗi đau mà chất độc Da Cam gây ra cho em là khủng khủng khiếp và vô phương cứu chữa, đây cũng là nghệ thuật mà tác giả đã thành công khi miêu tả một nỗi đau di chứng Da Cam, viết về hình ảnh em bé tật nguyền do chất độc Da Cam bằng thơ thật không dễ, bằng thể thơ lục bát lại càng khó. Sự thành công của bài thơ NỤ CƯỜI BUỒN cho thấy tác giả có sự tìm tòi câu, chữ.

Phép màu chờ đến bao giờ.
Liệu em có được ước mơ làm người?

Một câu hỏi chỉ vọng lại nỗi đau thẳm thẳm... 
Xin cảm ơn tác giả Hồ Đình Bắc đã có một bài thơ hay, sự chia sẻ trong sự cảm thông sâu sắc trong tình người bao la được thể hiện bằng những câu lục bát nhuần nhuyến và cách nhìn nghệ thuật thẩm mỹ tinh tế, mang đến cho độc giả hiểu sâu sắc về NỤ CƯỜI BUỒN nụ cười của nỗi đau Da Cam, cũng là sự nhắc nhở chúng ta quan tâm hơn nữa về nỗi đau mà nạn nhân Chất độc Da Cam và người thân cuả họ đã và đang phải gánh chịu. 

Cảm ơn tấm lòng nhân hậu của tác giả.

Trân trọng
Đỗ Thu Yên

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Tam Sơn - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 28/10/2012 14:38:22)

Từ miền đá Hà Giang...xin chia sẻ với nhà thơ Hồ Đình Bắc mấy lời nôm na để thấm nỗi đau của cuộc đời! Buồn rơi...

BAO GIỜ...?

Cười buồn là bởi không vui
Xót xa đau đớn ngậm ngùi...ai ơi!
Da cam chất độc giết người
Bao giờ tìm được nụ cười cho em?

Phạm Tự

  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội  (Ngày 28/10/2012 14:19:02)

Đồng cảm với tấm lòng nhân ái của nhà thơ Hồ Đình Bắc:

"Thẳm sâu trong những nụ cười
Có ai biết được bao người khổ đau ?
Em cười nhưng có hiểu đâu
Nụ cười vô thức, nát nhàu lòng cha"


Vẫn còn bao cảnh xót xa,
Đời con đời cháu... vẫn là nỗi lo.
Vuông tròn phấp phỏng trời cho,
Nỗi đau, đau đến bao giờ mới thôi.

Tấm lòng nhân ái trao đời
Cảm thông với éo le... cười chẳng vui.
Đọc thơ anh thấy ngậm ngùi,
Lời thơ lay động tình người cảm thông.

TMT

  TRẦN TRỌNG CHU - trongchubd@gmail.com - 0933972791 - 6/9A NGUYỄN DU, PHƯỜNG 1, TP. VŨNG TÀU  (Ngày 28/10/2012 11:21:20)

Anh Hồ Đình Bắc là con người có một tâm hồn trong sáng, lương thiện và luôn đồng cảm với những con người có hoàn cảnh khó khăn, éo le vả chịu nhiều thiệt thòi trong cuộc sống. Như nhà thơ Nguyễn Lương Điền có lời nhận xét ở phần trước, Trọng Chu cũng vậy. La người được gần gũi với Hồ Đình Ba8ca Tọng Chu thấy Anh là một người sống rất hòa đồng, thủy chung và có trách nhiệm vời bạn bè, thi hữu và rất nhiệt tình trong xây dựng tập thể các hội thơ, nhát là các hội thơ Lục bát.
Hiện nay Trọng Chu đang rất bận chưa làm bài thơ để họa ý cho bài thơ NỤ CƯỜ BUỒN của anh được. Nhưng Trọng Chu gửi lời chia sẻ và mến phục anh về tấm lòng nhân ái và cả về trình độ, nghệ thuật làm thơ của anh.
Chúc anh và gia đình mạnh khỏe, gặp nhiều điều may mắn trong cuộc sống.
TRỌNG CHU

  VŨ VĂN THỊNH - vuvanthịnhkienxuong@gmail.com - 01678.199.195 - T.T.Thanh Nê Kiến xương T .B  (Ngày 28/10/2012 9:18:26)

Chào nhà thơ; HỒ ĐÌNH BẮC; rất đồng cảm với nhà thơ qua bài
NỤ CƯỜI BUỒN

Nỗi đau,đau đến bao giờ
Để bao em nhỏ,ước mơ làm người
Trời ơi thương quá nụ cười
Khẳng kheo,dị dạng,hình người,vô tri
Chứng nhân và hậu quả của chiến tranh, đã để lại cho biết bao gia đình
trên mọi miền đất nước,từ đau thương tang tóc. Đến di chứng chất đôc
da cam. Ta chỉ còn biết thắp hương kính cẩn trước vong linh các anh
hùng liệt sĩ.Và cầu mong có một phép mầu làm hồi sinh lại những em nhỏ
đang bị hành hạ bởi chất độc ĐI O SIN

VŨ VĂN THỊNH





 

  Đỗ lương Điền - luongdien2012@yahoo.com - 0983410548 - 7/246 Đường Xuân Đỉnh   (Ngày 28/10/2012 8:23:14)

Chào nhà thơ Hồ đình Bắc .Biết anh rất bận mà anh vẫn làm thơ .Và làm thơ hay .Anh biết tìm tòi trong cuộc sống .Từ Cậu bé bán vé số đến Người ăn xi và hôm nay lại Nỗi đau này chẳng của riêng ai .Đọc xong bài thơ ta thấy buồn vì mọi nơi trên đất Việt này đều thấy ,đều có .Xin được cùng chia sẻ với nhà thơ .Chúc nhà thơ luôn mạnh khỏe .Gia đình hạnh phúc

NỖI ĐAU NÀY CHẲNG CỦA RIÊNG AI

Nỗi đau chẳng của riêng ai
Chiến tranh để lại những tai ương này
Trẻ em dị tật khổ thay
Chất độc hủy hoại hàng ngày với em
Suốt đời mang nỗi tật nguyền
Mẹ cha đau khổ , xóm giềng buồn thêm
Nỗi đau giặc Mỹ gây nên
Tất cả nhân loại đã lên án rồi
Lương tâm nhân ái con người
Chung tay ,chia sẻ để vơi nỗi buồn

Lương Điền

 

  Phùng Thị Nhu - phung thi nhu @gmail.com - 01275849809 - Thành An ,Thạch Thành ,Thanh Hóa  (Ngày 28/10/2012 7:04:46)

Xin được chia sẻ với nhà thơ khi đọc :NỤ CƯỜI BUỒN ; Em cười nhìn thấy mà đau Cười trong nước mắt ,nát nhàu lòng ai? Chất độc Mỹ rải trước đây Làm bao người nhiểm ,để nay héo mòn... Nụ cười nào biết đau thương Mà tim ta cứ nhói từng cơn đau... Gửi vào HỒ BẮC mấy câu Cười buồn ai cũng thương yêu đấy mà . Chúc nhà thơ mạnh khỏe,hạnh phúc.

Các bài khác: