Thứ tư, 20/09/2017,


 “Vào thu” của tác giả Hoàng Tấn Đạt là bài thơ chứa chan tình cảm.Chỉ một chút thu mà cõi lòng đã mở. Chỉ một phép suy tưởng mà mạch thơ cuồn cuộn . Phép chuyển dịch nghĩa của từ đã làm cho tình tưởng thoảng thoảng Hoa Lan, nhưng lại đậm đà Hoa Sữa.Những cặp lục bát chảy trôi luôn níu vịn vào nhau để dòng sông chẳng bao giờ còn uốn khúc.Dẫu biết rằng cõi đời này niềm vui là tràn ngập . Song vẫn có những nỗi buồn se sắt. “Vào thu” đã nêu được mặt trái của niềm vui để lòng ta hồi tưởng.Xuyên suốt bài thơ chỉ có hai lần nhắc đến “buồn”.Nhưng ta vẫn thấy lòng mình trống trải vì cảnh vật vì nỗi nhớ đã trào dâng.


 Trần Xuân Trường thương “Chị tôi”… lắm mới nhập hồn hư cấu nên bài thơ ấy. Tôi biết, với hoàn cảnh anh cũng chỉ đây đó với quãng gần nhờ bánh xe lăn, nhưng tâm hồn anh đa cảm và nhân hậu. Anh thương cho những mối tình không thành và thông cảm biết bao cho những phút giây xao lòng “ngoài chồng ngoài vợ” của bao người…

“Tôi nằm nghe tháng Bảy chao
Va đầu đụng óc nổ sao nhân tình
Tin sao nổi nước thanh bình
Biên cương hải đảo rập rình bão giông.”

 

 Thơ viết về cái nhỏ nhất: chiếc đòn gánh! Nhưng nói được cái lớn nhất: Ý chí và tinh thần yêu nước! Thơ là thế và hay cũng vì thế. Nhiều khi ta nói cái rất lớn, nhưng non tay, bài thơ nhỏ bé đi và có khi yểu mệnh. Lê Minh Tý chọn cái đề tài nhỏ bé, bình dị thôi, nhưng ông đã thành công, đưa đến cho thơ một tầm vóc lớn, tư tưởng lớn.

Bài lục bát càng đọc càng ám ảnh.

 Đau lòng quá chừng khi mà đạo đức đã bị băng hoại vì tham lam mà thành mù quáng, hỏi còn gì nữa không? Hỡi những con người đã vì tiền và trở thành loài khác, chứ không phải loài người.

   Nghệ thuật đến với mỗi dòng sông bởi một đam mê bất tận khao khát khám phá vẻ đẹp kiêu sa lộng lẫy mà vô cùng kỳ vĩ huyền bí của chính những dòng sông ấy.
   Những giai điệu lốc xoáy ngân rung,nhừng nét vẻ hoa mỹ trào lộng,những áng văn chương cuồn cuộn chảy vào tâm linh bởi sự thanh lọc và bồi đắp. 

Tôi yêu hạt lúa trĩu bông
Mồ hôi ai nhuộm cánh đồng vàng ong
Yêu đàn có trắng sang sông
Lời ru ấm cả đêm đông mẹ về 

Ta ngồi hứng giọt thu rơi

Giọt thương, giọt nhớ, giọt vơi, giọt đầy

Giọt sầu, giọt đắng, giọt cay

Chen rơi cùng giọt men say nồng nàn

“Cõng gùi con chữ lên nương” là bài thơ lục bát của tác giả Quang Huỳnh. Đọc bài thơ, tôi cứ ngỡ là “một tiếng lòng thốt ra thành lời” 

Phải đâu tấm lưới em đan

  Quăng chao khắp chốn bến làng,sông quê

     Bởi chưng,môi thắm tóc thề

Cỏ may vương áo bờ đê hôm nào

  Mắt ai lọt sắc yếm đào

      Buộc hồn buổi ấy theo vào bến mơ.

Tôi là người của làng quê
Chân đi lạc lối rơi về phố đông
Bao năm cũng tía, cũng hồng
Ngỡ ngàng dáng phố, mà lòng vẫn quê

   Rabindranath Tagore (1861-1941) là nhà thơ, nhà văn, nhà viết kịch, nhạc sĩ và hoạ sĩ Ấn Độ, giải Nobel Văn học năm 1913. Là con thứ mười bốn của một điền chủ - nhà cải cách tôn giáo giàu có. Ông đi học ở trường một thời gian ngắn; về sau học ở nhà với cha. 8 tuổi, R. Tagore nổi tiếng giỏi văn nhất vùng Bengal; 13 tuổi có thể sáng tác nhạc, hoạ, đọc sách cổ bằng tiếng Phạn và dịch kịch Shakespeare; 17 tuổi sang Anh du học; năm 1880, trở về ấn Độ, viết vở nhạc kịch đầu tiên. Năm 1910 ra đời tiểu thuyết sáng giá nhất của R. Tagore - Gora - ủng hộ tính nhẫn nại tôn giáo và chính trị. Năm 49 tuổi R. Tagore xuất bản Gitanjali (theo tiếng Bengal có nghĩa là Lời dâng). Thi phẩm này là lí do cho việc đề cử trao giải Nobel Văn học năm 1913, được cả thế giới công nhận là kì công thứ hai của văn học …

Trang [1, 2 ,3 ,4 ,5 ,6 ,7 ,8 ,9 ,10 ,11 ,12 ] Tiếp  Cuối cùng