Mặc đời thật giả, đục trong
Chúa sinh ra để thong dong phút này
Địa đàng đêm lạnh, mưa bay
Áo em dẫn lối tỉnh say la đà
Cúi đầu phút Chúa sinh ra
Hang Bê-lem có em và có anh
ngẫm từ kiếp trước tới nay
ngang đời anh – tiếng sét này là Em
chẳng còn yên tĩnh nữa đêm
ông Trời thương đã cho thêm trái tình
Này ơi, mình chết trong mình
nụ hôn nào cháy môi xinh thế Này?
Cũng gần bốn chục năm rồi
Gặp nhau ôm khóc, nghẹn cười vì sao?
Tóc đà thưa bớt đỉnh đầu
Khói bom sương gió nhuốm màu trắng nhanh
Giờ đây giữa đất Hà Thành
Vui bao! Lại nhớ máu - tình khi nao