Thứ hai, 13/07/2026,

Mặc đời thật giả, đục trong Chúa sinh ra để thong dong phút này Địa đàng đêm lạnh, mưa bay Áo em dẫn lối tỉnh say la đà Cúi đầu phút Chúa sinh ra Hang Bê-lem có em và có anh
ngẫm từ kiếp trước tới nay ngang đời anh – tiếng sét này là Em chẳng còn yên tĩnh nữa đêm ông Trời thương đã cho thêm trái tình Này ơi, mình chết trong mình nụ hôn nào cháy môi xinh thế Này?
Con thuyền trôi giữa lênh đênh Con người mắc giữa lưới tình bể dâu So gì ghế thấp ghế cao Khi nằm xuống cỏ ghế nào cũng xanh
… Như ngây ngất giữa mộng thường Tình ơi! Có biết tơ vương lối nầy? Em như một mảnh trăng đầy Treo từng ngõ vắng hao gầy trong ta
ÔNG GIÀ NOEL Tròn khuya có một ông già Chui qua ống khói tặng quà trẻ con Hàm râu che nụ cười buồn Qua mùa lũ lụt quà còn ẩm mưa
nhà em cách một con sông ghé sang tưởng dễ hóa chông chênh thuyền “à ơi phận gái thuyền quyên… ” người ơi phận gái thuyền quyên thờ chồng!
Buồn trông phố xá lên đèn Trái tim cô quạnh nhon nhen lửa lòng Đơn côi hứng cả trời đông Khát khao thôi thúc thành chông chênh buồn.
Giọt buồn bỏ nước ra đi Chí trai thẹn chửa đền nghì núi sông Giọt này đau đáu tấc lòng Hồn quê khắc khoải đêm trông, ngày chờ Giọt này tím ngắt vần thơ Đắng lòng thương… thưở mộng mơ, vương sầu…
Hòa bình thống nhất non sông Sáng đón đầu bãi chiều trông cổng làng Mấy lần em những ngỡ ngàng Cái ba lô cóc người mang… hay là…
Người đi hôm ấy xa nhà Vòm mây thiếu nữ bay mà không trôi! Còn xanh, xanh mãi khoảng trời Còn hồng, hồng mãi làn môi chưa chồng
Cũng gần bốn chục năm rồi Gặp nhau ôm khóc, nghẹn cười vì sao? Tóc đà thưa bớt đỉnh đầu Khói bom sương gió nhuốm màu trắng nhanh Giờ đây giữa đất Hà Thành Vui bao! Lại nhớ máu - tình khi nao
Bồi hồi bước xuống đò ngang Đò đưa câu hát nhẹ nhàng sang sông. Mấy cô áo yếm, má hồng Phây phây, gió nội hương đồng như khoe.
Trước tiên Trước Trang [1009, 1010 ,1011 ,1012 ,1013 ,1014 ,1015 ,1016 ,1017 ,1018 ,1019 ,1020 ] Tiếp  Cuối cùng