Thứ ba, 27/09/2022,


Tạ Hùng Việt (30/08/2008) 

Sinh 10.12.1963. Tại: Việt Hòa. Khoái Châu. Hưng Yên.

Cử nhân Toán. Cử nhân Luật.

Hội viên Hội VHNT Khánh Hòa.

Giải thưởng Văn học Khánh Hòa 2007.

 

Tác phẩm đã xuất bản:

 

Em có về phố biển (NVH Khánh Hòa 1998)

Đi tìm một nửa vầng trăng (Hội VHNT Khánh Hòa 1998) Nơi cơn bão đi qua (NXB Đà Nẵng 1999)

Dòng sông bạt gió (NXB Trẻ 2000)

Mùa qua ngực núi (NXB Văn Học 2001)

Khúc thiên di (NXB Văn Học 2003)

Chiều tím nơi chân sóng (NXB Hội Nhà Văn 2007)

 

Chùm lục bát Tạ Hùng Việt

 

 

Êm đềm dấu cỏ

 

mùa từ mạch đất xanh lên

tuổi gieo trong lọn tóc mềm loài ta

sợi tình ẩn giọt mưa sa

ngõ vui soi mảnh trăng nhòa cuối đêm

cuộc buồn xếp lại thành tên

tin yêu in dấu cỏ trên cát gầy

 

em như cánh sóng cung mây

trôi trong bảng lảng sương ngày đầu Đông

 

Bến làng

 

góc vườn rụng trắng hoa mơ

mảnh sân đón một chiều hờ hững sương

ở bên kia phía con đường

có người ngoái lại mà thương nếp nhà

 

bờ thì gần sóng thì xa

tôi gom nắng lóa mưa nhòa đầy tay

tìm về ngày gió heo may

gặp nơi gỡ hạt cỏ gầy cho em

 

nỗi vắng này rồi cũng quen

nhớ quên rồi sẽ nhớ quên một đời

tận cùng sông chảy mây trôi

đò ngang còn chuyến đợi người chưa sang

 

hôm qua tắm ở bến làng

thả rơi một chiếc lá vàng vào sông

 

 

Cỏ may

 

hình như là nắng đã ngưng

người dưng dắt một người dưng qua đò

bãi ngô xanh ngút ngát cờ

con sông tít tắp sương mờ lối quê

 

cỏ bông may trắng bờ đê

tôi không dám nhổ đem về nữa đâu

bởi một mình gỡ sẽ lâu

nhưng làm sao gỡ lời đầu em trao

 

gió bay về tận phương nào

tôi thương tôi buộc tôi vào cỏ may

 

 

Ngày đầu Hạ

 

vội về, người tránh cơn mưa

còn tôi đi ngược phía vừa hanh hao

 

mới chớm Hạ đã mưa rào

tôi lênh đênh nỗi thấp cao phận người

 

dòng sông níu một mảnh trời

mây xanh nét khói du trôi vào chiều

 

con đò bỏ bến rong rêu

có người bỏ lại một chiều đầy mưa

 

 

 

Qua đồi cỏ may

 

gió sương nhầm số phận mình

nên yêu con sóng đa tình, người ơi!

 

bỗng dưng em đi qua tôi

nắng lam rụng xuống tím đồi cỏ may

 

lẫn vào đâu những nếp ngày

để hoa lại nở để mây lại buồn

 

mắt gầy trăng vơi lá tuôn

mùa thu thắp một cánh buồm chân mây

 

cái nơi trinh nữ mọc dầy

gỡ gai là chạm đến ngày xưa thôi

 

Tạ Hùng Việt

 

 

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: