Thứ sáu, 17/04/2026,


Nhà cười (Vũ Xuân Quản) (27/02/2010) 

NHÀ CƯỜI

(Yêu tặng các cháu:

Việt Đức, Quang Văn, Gia Bình)

 

 

 

Ông đưa cháu đến nhà cười

Bỗng nhiên biến dạng thành người đâu đâu?

 

Trong gương già trẻ chen nhau

Tưởng người tận đẩu tận đâu bay về

Miệng cười méo xệch rất hề

Mũi dài như chiếc sừng tê cắm vào

Tóc xù cứ ngỡ mèo cào

Chân dài ngoằng ngoẵng bước cao quá tầm

Lông mi như rễ nảy mầm

Ai đem găm kín xung quanh mắt mình

Mình mà tưởng Hắc tinh tinh

Từ trang cổ tích trùng trình bước ra

 

Chơi xong chẳng muốn về nhà

Ông ơi quay lại xem ta cười mình...

 

Hà Nội, 24/02/2010

Vũ Xuân Quản

 (Hội viên Hội nhà văn Hà Nội

Email: quanvx@songda-ait.vn

Điện thoại: 0987.368.446)
 

Ghi chú: Nhà cười có những gương lớn,

khi soi vào hình bị biến dạng rất kỳ lạ. 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Phạm Minh Giắng - phamigia@gmail.com - 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình  (Ngày 6/03/2010 04:41:37 PM)

HỞ MƯỜI CÁI RĂNG

Nhà em ở chốn nông thôn
Đi công viên chuyện vẫn còn xa xôi
Em đọc bài thơ Nhà cười
Chưa xem mà đã hở mười cái răng.

Phạm Minh Giắng

  Tú Cười  - butkim@gmail.com -  - Hà Nam   (Ngày 27/02/2010 08:20:14 PM)

"Nhà cười'... vì có nhiều gương...
Bao nhiêu "gương sáng" mở đường trẻ thơ ! (?)

Các bài khác: