Thứ ba, 27/09/2022,


Trần Thế Vinh (24/08/2008) 

 

Nhà thơ Trần thế Vinh hiện sống ở An Giang. Các bút danh khác: Trần Bắt Gặp, Từ Sơn Lâm. Tên thật của tác giả là Trần Văn Gặp. Sinh ngày: 14/ 07/1955. Quê quán: Thất Sơn, An Giang. Hiện là Trưởng Đài Phát thanh Huyện Tri Tôn, An Giang. Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam.

ĐT: (076) 874720 - 0982084516. Email: tran_the_vinh2005@yahoo.com

 

Tác phẩm chính đã xuất bản:

- Qua đi mùa hạ – Tập thơ VNAG 1991

- Tặng người một nửa bài thơ – Tập thơ VNAG 1993

- Ký ức thơ và lính – Tập thơ NXB Mũi Cà Mau 1998

- Bài thơ với đất – tập thơ VNAG 2001

- Say trăng – Tập thơ NXB.VN.Tp.HCM 2006

- Trường ca: Về nơi anh ở – VNAG 2006

- Hoá Đá Cô Tô – Tập ca cổ VNAG 2006

           

 

Lục bát hai mùa

 

Ta gieo một hạt mưa rừng

Nghe hồn thơ chết khóc mừng lá xanh

Đêm sinh ra mảnh trăng lành

Đất quê ôm đá. Thức canh hai mùa !

 

Tháng mười hai. Giọt nắng vừa

Gió không thành bấc bỗng trưa chợt buồn

Với ta lá cỏ thất thường

Hay vì em cũng đã tương tư màu !

 

Đem thơ phơi giữa vòm sao

Ngàn trùng mắt lá ngó vào như in

Sang canh. Tiếng vạc vô hình

Thành lời cổ tích riêng mình với ta !

 

Một mùa lụt nữa đi qua

Nắng không đủ ấm lạt nhà buột chung

Vớt lên tay khoảng đất bùn

Gặp đôi cò trắng còng lưng tìm mồi !

 

Hai mùa mưa nắng. Đầy vơi

Quen như mặt lá trở trời… lại reo !

 

 

Cây làng tôi

(Kính tặng làng Lương Phi của tôi)

 

Làng tôi vẫn chốn làng xưa

Bụi tầm cũ níu mùa lại lên…

 

Vượt đất bật thành mũi tên

Đội sương, đón nắng, gió rền sấm giăng

Làng tôi lởm chởm ngọn măng

Dầm trong mưa ướt đọt quằn, đọt cong

Ngọn tầm vông. Ngọn tầm vông !

Khi già còm thấp xuống trông lại mình !

 

Có từ măng để làm tin

Ai về ôm mặt vịn mình tìm ta

Quê sáu lối, tám nẻo xa…

Đất sinh cây để còn là thịt xương

Núi cao. Suối chảy thành đường

Làng tôi còn đủ âm dương nên làng !

 

Câu thơ lục- vắt ra vàng

Câu bát- như lửa mẻ than sinh thời

Mẹ hơ con ấm một đời

Cây Tầm Vông cũ di dời là măng…!

 

 

Lời dặn trăm năm

 

… Lên núi cao hãy tìm cây mà đứng

Xuống sông rộng chọn lấy bến mà dừng !

 

Má tôi dặn nói. Biết ngừng

Dăn đi phải lúc

Trông chừng gai khô

Quê mình núi đá nhấp nhô

Lên non. Xuống nước

Chọn bờ chọn hang !

 

Tôi giỡn sóng

Nên lạc đàn

Má đi… khuất bóng trong ngàn cỏ cây

Bóng người dờn dợn bóng mây

Che chưa đủ ấm sương dầy tóc con

Núi xanh

Mưa nắng dẫu mòn

Sông kia mấy khúc lõm tròn dấu chân

 

Giờ đi chưa giáp bờ gần

Đã nghe gió núi hú gần hú xa

Mồ côi mẹ

Cõi đời ta

Như sông thiếu bến , núi đà thiếu cây

 

Trăn năm má dặn còn đây

Dặn trăm năm nữa

Lời này với con !

 

 

Gặp lại cảnh quê

 

Song cửa, lọt ánh trăng nghiêng

Như nước chảy trắng mái hiên lá dừa

Trăng xanh dợn sóng mắt xưa

Gió đưa tiếng muổi, đong đưa câu hò !

 

Gặp lại quê như con đò

Mẹ tôi dẫn lối, tôi dò mẹ đi

Nay thành người lớn làm chi

Về lại quê cũ chai lì tuổi thơ…

 

Đêm trăng. Trắng nỗi chơ vơ

Gió lay đọt chuối, lụa tơ nhuốm vàng

Vách hở, đường sáng kẻ ngang

Cắt từng đoạn ruột, thân cam sau vườn !

 

Tôi ngồi tập đếm canh trường

Ai còn chờ thức cuối sương tiếng gà

Canh tàn, trăng xế lần qua

Sững sờ sợi tóc trắng là mẹ tôi!

                              T.T.V

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

                                                                                               

                                                                                        

 

 

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: