Ngày 8 tháng 11 năm 2009, “Khát” của Vũ Thiên Kiều xuất hiện trên chuyên mục Lục bát mỗi ngày của Lụcbát.com và đã nhanh chóng chiếm được lòng mến mộ của thi hữu và bạn đọc xa gần.
Trần T Tâm (trantamlieude@yahoo.com.vn) với cảm nhận về “Khát”: Cũng không phải vì nhiều người đã biết đến nữ thi sĩ trên sân chơi lục bát mà là thích giọng điệu thơ của Vũ Thiên Kiều - một cựu hoc sinh giỏi văn quốc gia. Sự trải lòng sâu lắng, không hề dễ dãi, Khát của tác giả đã nói giùm ai đó nỗi niềm để chia sẻ....
Bài thơ kết thúc vừa đủ buồn, thương, lắng, đọng… đọc mà như nghe đâu đây những thanh âm nuối tiếc... ngân xa.
Trước khi đến với những cảm nhận đa chiều của người đọc đối với “Khát”, chúng ta cùng đọc lại “Khát” một lần nữa nhé:
KHÁT
Vũ Thiên Kiều
Đến thì ai đợi mỏi mòn
Hồi xuân vẫn một mình son buông rèm
Khát lòng ai khẽ gọi: Em
Đêm trường mơ mộng nỗi mềm bờ môi
Tim hồng gõ nhịp đợi mời
Bừng bừng lửa rực gò đôi chín lùi
Người đời dẫu chỉ thoáng vui
Cặn ly cũng thỏa ngậm ngùi nguồn cơn
Canh khuya vẳng tiếng đàn hờn
Trách ai không thoảng chút vờn rồi xa
Hồn mang trống vắng câu ca
Gió đem hiu hắt hiên nhà hoang vu
Chưa hè đã thấy tàn thu
Đông vừa chạm ngõ lạnh ru phận mình
Lặng thầm một bóng một hình
Phương trời xa thẳm vương tình ai hay...
V.T.K
Cứ theo cái cách mà tác giả Phạm Văn Tự (thcsts@gmail.com): đã khát thì phải uống thôi! Không biết tác giả định nói uống nước gì đây? Mà chưa biết khát gì thì làm sao mà giải nhiệt được!
Khát thì phải uống em ơi!
Mộng mơ mơ mộng cho đời thêm say.
Uống đi em, rót cho đầy.
Bờ môi vừa chạm đã ngây ngất tình!
Còn tác giả Hoa Núi (nuicaobogl@gmail.com) thì lại muốn lôi kéo cả tác giả bài Khát vào vòng xoáy của những cơn khát ở cuộc đời này và cùng say! Đích thị đây là khát rượu rồi:
Biết bao cơn khát ở đời
Ước mong có được một người như em
Tình xuân trao gởi nỗi niềm...
'Đêm trường mơ mộng say mềm bờ môi'.
Tác giả Vũ Đình Mai (hoamai 1940@ yahoo.com - ĐT: 0313 592 101) có lẽ là người đồng cảm nhiều nhất với Thiên Kiều ở nỗi buồn trong thơ của Kiều mà theo tác giả Khát còn buồn hơn thơ của tác giả! Đọc lên cứ thấy rưng rưng vì thương... Nhưng khi biết rằng Thiên Kiều nói giùm nỗi niềm ai đó thôi... thì đã yên lòng. Mỗi tuổi của người phụ nữ, dù nỗi niềm thế nào đều có vẻ đẹp và niềm tự hào riêng mà. Bắt ai đó 'Cặn ly cũng thoả ngậm ngùi...' thì tội lắm Kiều ơi! Tác giả cũng gửi gắm mong muốn được đọc những bài thơ vui hơn của Kiều.
Tác giả Ngô Xuân Nam (xuannam99@vnn.vn - ĐT: 01666 238 006) thì có lẽ đã mơ về thăm Hòn Đất, thăm người đã viết nên những cảm xúc nồng cháy, chan chứa tình cảm nhân văn của mình đối với những mảnh đời éo le, vất vả, đơn côi. Có lẽ anh còn muốn trách cứ nhẹ nhàng cái lỗi muộn màng, đơn chiếc này nữa chăng?
Ai về trong cõi mộng mơ.
Đất Hòn một dáng nhà thơ Thiên Kiều.
Tình thơ 'bừng lửa' gió reo.
Hồn thơ chan chứa những chiều 'nguồn cơn.
Trách người không 'thoảng chút vờn.
Trách mình sao để 'nguồn cơn...ngậm ngùi.
Khát lòng mong 'chỉ thoáng vui'.
Để không ê ẩm 'gò đôi...đêm trường.
Theo tác giả Nguyên Tất Dủng (nguyentatdungdcnq@yahoo.com.vn -ĐT: 0988338456) tên bài thơ là thanh trắc, là một từ khẳng định lửng...chắc như đinh đóng cột, nhưng lại khêu gợi trí tò mò của người đọc, khát gì đây? Bạn thơ của Lục bát.com viết tiếp:
“Thiên Kiều là một bút đã hình thành phong cách, có lời thơ dịu dàng duyên dáng ý nhị...mà cô đọng, gợi mở. đã chuyên chú xây dựng hình ảnh như một bức hoạ nhiều màu sắc sống động..., có chất nhạc, thơ nhẹ nhàng thanh thoát mà sâu lắng. Đã lưu lại ấn tượng tốt trong lòng bạn đọc!”
“KHÁT là một bài thơ đầy tâm trạng, đọc rồi vừa thương vừa nể trọng. Thương vì người thiếu nữ đến thì...qua thì...rồi hồi xuân mà vẫn chưa được ai trong đêm khuya vắng nựng gọi bằng em âu yếm... Nể trọng vì 'Cặn ly cũng thoả ngậm ngùi nguồn cơn”. Ca dao có câu:'Rượu ngon cái cặn cũng ngon'. Rượu bình dân thường uống bằng chén, bằng cốc, đôi khi cũng uống bằng bát, chỉ có rượu ngon mới uống bằng ly... Thiếu nữ này cũng có lòng tự trọng lắm chứ!”
Thật đáng nể trọng, có lẽ thiếu nữ này vẫn nghĩ :'Một đêm quân tử nằm kề/ Còn hơn thằng ngố vỗ về quanh năm.', 'Thà rằng chẳng có cho xong/ Có bao nhiêu lại đau lòng bầy nhiêu'. Hay là thiếu nữ này già kén...
Câu kết của bài thơ hạ xuống sao buồn thế: 'Lặng thầm một bóng một mình'. Thật khó tả được nỗi cô đơn nào bằng nỗi cô đơn này... Nỗi cô đơn mang đầy tính nhân văn, thấu tận tâm can của những số phận muộn màng!
Khát của Vũ Thiên Kiều cũng được nhiều bạn thơ hoạ lại. Nhiều bài được hoạ rất công phu, hoàn chỉnh theo niêm luật cổ xưa. Mời các bạn thưởng thức một số bài hoạ của Khát:
1. MỘNG
Ngóng trông đôi mắt xuân mòn.
Đêm thu ngồi tựa lòng son bên.
rèm Mơ màng trăng đến kìa em.
Ánh trăng êm nhẹ vén rèm chạm môi.
Thập thình khua trống ngực mời.
Bồng đào chưa cởi, chơi vơi bước lùi.
Mắt nhìn mắt chửa kịp vui.
Tự̀ đâu mưa mặn sụt sùi thành cơn.
Con chim đêm cất giọng hờn.
Lâng lâng trăng đã chập chờn lặn xa
Khuất còn vẳng lại tiếng ca.
Véo von sáo gió ai hòa vi vu .
Trăng còn gưi lại chút thu.
Mùa đông dài khỏi âm u lòng mình.
Trong mơ chung bóng chung hình.
Đêm đêm mình lạnh một mình.ta hay.
(Phạm Minh Giắng)
2. KHÁT KHAO
Tuổi xuân em đợi mỏi mòn.
Đến thì yếm thắm,môi son,lụa đào.
Tình yêu đến độ khát khao.
Đêm đông em định lẽ nào nhạt môi?
Lửa tình rực cháy nụ cười.
Tim mình thổn thức đợi mời hồng nhan.
Buông rèm giấu một tiếng than.
Ngậm ngùi khao khát,vô vàn khát khao.
Canh khuya văng vẳng trăng, sao.
Gần trong thoáng mắt cồn cao lại xa.
Gió luồn hiu hắt lạc đà.
Hiên nhà trống vắng câu ca gật gù.
Đang hè chợt nhớ tàn thu.
Đương vui hạnh phúc bỗng ru giọng buồn.
Lặng câm phút chốc gợi thương.
Tình xa xa tít trăm phương đợi chờ.
(Nguyễn Ngọc Sáng)
3. TÌNH LẠNH LẼO
Hè qua, thu tới mỏi mòn.
Ngoái trông thì vẫn còn son rủ rèm.
Khát khao một tiếng gọi: Em
Đêm mơ ngày mộng nuốt thèm mắt môi
Sóng tình dâng sẵn chào mời.
Lửa lòng hừng hực, núi đôi nướng lùi
Ước ao nhấm chút buồn vui
Sót ly vài giọt ngậm ngùi qua cơn.
Đêm thâu chân dỗi tay hờn
Ai không đoái chút chờn vờn hãy xa
Nén lòng thốt giọng oán ca.
Gió thu lạnh lách khe nhà hoang vu.
Nóng hè chưa thấy đã thu.
Đông chờ ngoài ngõ lo ru kiếp mình.
Đơn côi lầm lụi bóng hình.
Vẫn mong có được chút tình ai hay...
(Trần Mạnh Tuân)
4. AI
Kiên Giang ai phải sống mòn
Ai người khúc khích phấn son bên rèm
Ai người âu yếm dạ em
Ai người thăm thẳm khát thèm liếm môi?
Ai người khao khát gọi mời
Ai người háo hức chia đôi sắn lùi
Ai người chia sẻ buồn vui
Ai người đỡ khát,ngọt bùi từng cơn?
Ai người dễ dỗi dễ hờn
Ai người lấp lửng chập chờn gần xa
Ai người ngân vọng lời ca
Đêm khuya hoang vắng nhập nhoà hoang vu?
Ai người đã tới tàn thu
Lẻ loi chiếc bóng hát ru thân mình
Kiên Giang có một bóng hình
Một mình mình nhớ,nặng tình mình hay!
(Ngô Xuân
Hà Nội, 16/11/2009
(Tổng hợp từ Lục bát mỗi ngày)
|
GỬI TÁC GIẢ PHAN HOÀ BÌNH Thấy anh biến, tôi đến xem Bóng người còn đó buông rèm đợi trông Thậm thịch vẳng tiếng tim hồng Núi đôi kề bến không chồng hoang vu Mờ mờ dưới ánh trăng lu Người chạm môi ấy đang "vù" xa xa TẾU TÍ CHO BỚT SẦU... HÌ,HÌ Đọc bài thơ KHÁT tôi hiểu tác giả nói gì nên mạn phép 4 câu sau: Bờ môi anh chạm được rồi Nên anh đi,đứng,nằm,ngồi chẳng yên Thôi thì chẳng được bén duyên Chào em,anh "biến" khỏi phiền đến em... |