Bảng đen, phấn trắng nhẹ rơi
Vẫn âm vang mãi những lời thầy trao.
Thế rồi bám gió vin mây
Vẫn không gặp phép đổi thay nhiệm màu
Để lòng trò cũ còn đau
Và từng đồng đội mai sau vẫn buồn…
Thu đi đông đến lạnh lùng
Thì hơ lửa ấm của khung trời hồng
Mặc kệ người ấy bưởi bồng
Bứng dây đậu bỏ cho lòng thảnh thơi.
Cha là nắng, mẹ là mưa
Đất quê hiến thục bốn mùa sinh sôi
Cho con tiếng khóc chào đời
Cho con cả một khoảng trời ước mơ
Lá còn rơi- suốt nghìn sau
Núi rừng lỗi hẹn hoang vu bóng người
Hạt mưa
Giọt khóc
Giọt cười
Nỗi đau nhân thế bời bời sao nguôi
Lắng tai
Đời! Cái chi chi
Lá rụng kiếp lá
Người đi kiếp người!
Đâu rồi những phiên chợ quê
Trẻ thơ ngóng đợi quà về... Bà cho
Chút tình trong lá chuối khô
Vài ba xiên cậy, nắm ngô ngọt ngào.
Sóng hôn bờ cát lao xao
Gót sen em đã bước vào trang thơ
Hải âu sải cánh ngẩn ngơ
Dừng chân thi khách thẫn thờ ngắm ai?
Tóc mình gom lọn mây thưa
Sương bay cùng khói giọt mưa đau thầm
Thoắt đà hơn bốn chục năm
Ngày xưa đã ngủ yên nằm trong tim.
Cũng vì sương muối úa cau
Cũng vì cả gió nên trầu đổ non
Cũng vì nước chảy đá mòn
Cũng vì nghĩa nặng , nên còn hôm nay
Nâng chùm khế ngọt trên tay
Nhớ thương dáng mẹ héo gầy năm nao
Bát canh nấu khế thưở nào
Nụ cười của mẹ, lặn vào tim con.
Còn em với biển và ta
Lơ ngơ bóng đổ như va vào chiều
Biển vì ai đến là nhiều
Đâu xôn xao sóng
Đâu chèo gợn khua…