Thứ bảy, 27/06/2026,


Đi tìm gốc phương một thời
Vẫn còn quấn quýt tên người, tên ta
Mà giờ mấy nẻo trời xa
Dây leo đan kín ngày hoa bướm rồi

 

Sân trường nhặt một tiếng ve
Thế là bắt được mùa hè ai rơi?
Phượng sao cháy thế phượng ơi
Đốt trời xanh của lòng tôi bây giờ

 

 Đắm nhìn giọt nắng trong veo
Lung linh theo nhịp mái chèo lãng du.
Đón em về phút giao mùa
Câu thơ anh đợi bên bờ Hương Giang.

Trách ai sao nỡ phũ phàng
Chén Quỳnh chưa cạn vội vàng hất đi
Ta về góp nhặt tình thi
Đào mồ chôn khối cuồng si dại khờ…

Xuân Hương
Đêm vó ngựa khua
Lạc chân lữ khách
Cơn mưa độc hành

 

Lúng liếng là lúng liếng ơi
Tứ thân vạt đứng vạt ngồi với ai?
Tình vương vấn nét mi dài
Sao ngơ ngẩn nhuốm màu bài thơ duyên?

 

Trăng ta (Thanh Tùng)  (11/07/2012)

Cho anh một nụ hôn đền
Khẻ thôi, kẻo gió mây ghen tình đầu
Cho anh tay nắm dài lâu
Mắt trao nhau cả ngàn câu ân tình

 

Sợi nào mỏng mảnh lung linh
Sợi nào dạ khúc ân tình nốt say!!!
Đêm về ngự trị trần ai
Sầu đong đừng lắc, dạ này thẳm sâu!

Con đi trăm núi ngàn sông
Liêu xiêu dáng mẹ trên đồng sương giăng
Mê say thơ phú gió trăng
Chẳng nên chiếc áo tấm chăn mẹ nằm

Đợi người chả thấy người sang
Bến chiều, tìm Vạc- lang thang thân Cò

Thả câu- lần lối- hỏi dò...
Chị sang nước Phật, chở đò bến Tiên

 

Tóc con dẫu chẳng còn xanh
Tập tành hớt tóc chỉ dành riêng Ba
Tóc rơi trắng góc hiên nhà
Ngỡ như tuyết đã nở hoa ngày hè

Vẫn đồi cũ, vẫn hoa vàng
Sương tà buổi ấy như còn vương bay
Cội thông rủ bóng u hoài
Buồn che dư ảnh dáng ai bên trời
 

Trước tiên Trước Trang [865 ,866 ,867 ,868 ,869, 870 ,871 ,872 ,873 ,874 ,875 ,876 ] Tiếp  Cuối cùng