RÉT LÒNG

Bùi Văn Bồng
Chăn đơn, áo mỏng, ổ rơm
Gió mùa đông bắc từng cơn lạnh chiều
Vác cày xua đuổi cái nghèo
Mòn tay cày vẫn gieo neo cửa nhà
Đuổi cho túng quẫn chạy xa
Bữa ăn chỉ đủ dưa cà mắm tôm
Ổ rơm, áo mỏng, chăn đơn
Lơ xơ cổ áo rách sờn mùa đông
Chiều quê bóng đổ ngang đồng
Mẹ phải gánh gồng nuôi bảy đứa con
Mẹ thường mặc áo nâu non
Vá đi vá lại vẫn còn màu nâu
Chân trần buốt giá đồng sâu
Nhường phần bao tải che trâu kéo cày
Hạt mầm ấm giữa bàn tay
Bàn chân run rẩy luống cày chiều mưa
Cay nồng mỏi mắt đợi mùa
Lặn lội đi bừa từ trước rạng đông
B.V.B
________________
Liên hê: Bùi Văn Bồng
ĐT; 0974820909
E.Mail: bvbongqd@gmail.com
|
Thời gian là sự xa cách,nhớ thương...Nhớ về quê hương nơi tiếng hát mái chèo sông quê.Nơi ta đã sinh ra và trưởng thành,nơi kỷ niệm buồn vui với tháng năm tuổi thơ dòng đời...!Nghe trong hơi thở đất rì rầm biệt khúc đồng quê xưa!"Ầu ơ" câu hát lời ru,tiếng gà xao xác chiều chiều mưa rơi...chợt thấy lòng da diết nhớ về mẹ bâng khuâng!Mẹ hiền yêu dấu!Mẹ yêu thương...!Nước mắt con rơi hay mưa ướt nhạt nhòa hoài niệm.Mẹ ơi!Con nhớ mẹ biết bao! Chúng ta dẫu có già đến mấy, tóc có bạc như mây..., nhưng vắng MẸ như thiêu cả bầu trời...Phải không nhà thơ Bùi văn Bồng.? Kính cháo tác giả Hình ảnh những người mẹ Nghiêng nghiêng giọt nắng cuối chiều
Bài thơ chân phác , giản dị mà xúc động đến rưng rưng : " Mẹ thường mặc áo nâu non/ Vá đi vá lại vẫn còn màu nâu " hay " Chân trần buốt giá đồng sâu/ Nhường phần bao tải che trâu kéo cày " . Những cặp lục bát tác giả viết như chơi mà vô cùng thâm hậu (nhất là ở câu 8...) Đọc thơ mà lòng cảm thấy buồn man mác. Cám ơn tác giả đã cho tôi nhận ra nhiều thứ... Chia sẻ cùng tác giả |