Trông bao la, đợi bao la
Cơn mơ kiếp trước hóa ra kiếp này
Chia môi đắng, tiễn giọt cay
Không còn ai trút nỗi say đắm buồn
Ươm cho đời những nụ hoa
Ươm nhân – Quả ngọt mượt mà lá xanh
Chiều hè tím, nhuộm phút say
Ai xui gặp, để chia tay bồi hồi
Tiếng lòng thầm vọng ngân rồi
nợ em xin hãy cho tôi tháng ngày...
Chi bằng
nghe lời Mẹ Cha
Trái tim đập loạn là quà tình yêu
Chớ nên để quá
xế chiều
bến mê bất chợt giấc khuya
bụi trần lắng đọng chuông chùa ngân vang
em cười để lộ hồng hoang
đôi bờ mi khép bàng hoàng kệ kinh
Yêu nghề, em vẫn say sưa
Yêu người, tim vẫn có thừa ước mơ
Niềm vui giản dị đơn sơ
Ngày Nhà giáo, trò tặng cô hoa rừng
Biết rằng em chẳng muốn mưa
Đêm nay gió lạnh em chưa có chồng
Đắp thêm một chiếc chăn hồng
Câu thơ anh gửi để lòng ấm thêm.
Trách sao
Ngọn gió đa tình
Nửa chiều nắng mải huênh hoang
Cánh cò chạm những cũ càng xửa xưa
Bâng khuâng trước ngọn gió mùa
Thuyền ai lạc bến đong đưa theo dòng.
Say,
nghiêng ngả cả đất trời
Hàn Mặc Tử, Lý Bạch ơi!
chớp lòa
Lớp đơn sơ, chẳng bước dừng
Bảng đen phấn trắng đi cùng thời gian
Đèn khuya vẫn sáng trên bàn
Từng trang gió án vẫn tràn ước mơ
Ta qua hái lá bên cồn
Nắng phơn phớt nắng chở hồn lưu ly
Em nghiêng tóc xuống nhu mì
Mắt thu rỏ giọt xanh rì sông Hương