Nhà nghèo quen ngủ úp thìa
Nằm giữa là vợ, nằm rìa là con
Phản gỗ mộc, chiếu cói sờn
Đêm mưa giấc ngủ chập chờn ngoài chăn
Tiếng ve chìm tận hang sâu
Bên trong như chứa cả bầu trời riêng
Lâu rồi tưởng đã dần quen
Tiếng ve đã tắt tiếng chim đã ngừng
Tím hoa, hương sắc phơi bày
Tím tình chung thuỷ, cạn ngày trắng đêm
Tím câu ước hẹn êm đềm
Tím lời thề cũ say mềm mắt môi.
Ai đưa em đến Chợ Chờ
Mắc câu thơ, vướng câu thơ…chẳng về
Dùng dằng bên Ngũ Huyện Khê
Thuyền em như mảnh trăng thề sang sông
Nghẹn ngào lệ chảy thành thơ
Nỗi đau đâu phải tận giờ mới đau
Cha đi chưa được bao lâu
Mẹ hiền khuất bóng, trái sầu rụng rơi...
Đông về với dáng đăm chiêu
Ruột nghe nhoi nhói rất nhiều kim châm
Đừng ươm gió bấc nảy mầm
Mọc cơn giông thổi buốt tâm can người !
Chiều rơi…
Rơi quá hững hờ!
Xa anh
Lạnh buốt đôi bờ vai em…
Nhạc không tên, nấc nghẹn ngào
Nghe tình thức giấc vêu vao đọa ngày
Hồn tôi đó – bị lưu đày
Tim treo thập giá phơi bày xác khô
Ruộng đồng nằm trọn bàn tay
Phố phường: Nam, bắc, đông, tây- chợ người
Nghĩ mà thương lắm em tôi
Mang tiền đi chợ như rơi mất tiền.
Ta cùng xuống chợ dốc dài
Tình men chếch choáng hương say hoa đào
Bập bùm lửa trại ngàn sao
Ta hay Từ Thức... lạc vào khói sương.?!?
Lặng nghe một chút hồn rung
Câu lục vỡ để tận cùng bát rơi
Trăng ngân vẳng chút xa vời
Sen tàn rớt nhụy đâu vơi hương nồng
Người đi như giữa cơn say
Tiếng cười đọng lại rừng cây đại ngàn
Giăng mờ cả khoảng không gian
Lối mòn giờ đã ngập tràn trong mây