Cả đời buộc bụng thắt lưng
Oằn vai gánh vác thay chồng nuôi con
Quanh năm đi sớm về hôm
Cơm không ấm dạ, áo sờn bờ vai.
Vịn chiều hỏi gió tháng Ba
Chiếc diều nghiêng mảnh trăng ngà rơi đâu
Sông quê vắng bóng thuyền câu
Cánh buồm xiêu một lá trầu... rất xa....
Con diều no gió chơi vơi
Trăng vàng nghiêng bóng giếng khơi giữa làng
Mùa vui lúa trải đồng vàng
Có anh đi gặt, có nàng đưa cơm
Gặp người giữa chốn mây xưa
Tóc đông quân buổi nắng chưa hoen màu
Biết là tri kỷ từ đâu
Em chờ võng lọng xanh màu áo buông
Qua rồi lối ấy mưa xuân
Phượng mùa gieo lửa nẻo gần nẻo xa
Sườn thông lăn lóc tiếng gà
Bóng chim nhặt nắng la đà cuối thung
Ngọt ngào như tháng Giêng em
Hoa e ấp nở bên thềm đợi sương
Đất trời nhè nhẹ đưa hương
Gió như em rối con đường anh qua
Em về Quảng Ngãi cùng anh
Đồng khô nắng hạn đất lành quê hương
Thảo thơm ngào ngạt mía đường
Gió mưa lụt bão vẫn thương tình người
Thoảng trong tí tách mưa rơi
Lời ru của mẹ à ơi...thuở nào
Mẹ tôi chẳng biết yếm đào
Nâu sồng bước thấp bước cao trên đồng
phố chiều cõng nắng về chưa
cọng xuân bẽn lẽn chạm vừa giêng non
cánh đào ướp nụ môi ngoan
chợt nghe khứu giác đổ tràn mùa hương
Em về thành phố mù sương
Mùa xuân Đà Lạt ngát hương núi đồi
Mimosa nở rực trời
Nhuộm vàng thương nhớ gởi người phương xa
Tình xuân một chút mơ màng
Say trong hương sắc, say ngàn lá hoa
Xuân về như bản tình ca
Ngọt ngào thắm đượm bao la đất trời
Con về một buổi chiều thu
Chim ca liễu rủ quanh khu Bác ngồi
Vạn Xuân xanh một khoảng trời
Ngỡ là đất Nghệ đã dời về đây