Vẫn là lối cũ đường xưa
Em treo nổi nhớ từ mùa trăng lên
Ta còn gì nhớ để quên
Bay theo cánh hạc của đêm lạc loài
Mưa bay
kỉ niệm rơi đầy
Bóng người xa khuất
còn đây bóng mình
Bên sen dệt giấc mơ xinh
Quên đi năm tháng nỗi mình bể dâu...
Lá sen, em để che đầu
Hoa sen ôm trọn sắc màu ước mơ
Em ơi trời chuyển sang hè
Cành phượng thay áo đỏ khoe sớm chiều
Ngân vang êm ả ve kêu
Nhớ bao kỷ niệm mọi điều bâng khuâng
Mỗi chiều nhạt ánh hoàng hôn
Người xưa biết có trách hờn chi tôi
Ở đây biển gió bời bời
Thổi lòng tôi cháy một thời yêu thương
Thế gian tươi khóc giòn cười
Giận nhau đừng khắc trên mười ngón tay
Kìa, gió mỏng. Kìa, sương dày
Đóa sen ngậm nắng hây hây giữa trời...
Mai về phố thị đua chen
Ngẩn ngơ còn nhớ câu then núi rừng
Vui trong tiếng nhạc tưng bừng
Vẫn nghe văng vẳng trập trùng suối reo
Ai xa quê ai được gần
Ai người khách lạ chỉ lần ghé qua
Tôi nay về lại thăm nhà
Ven sông xóm nhỏ la đà chiều nghiêng
Dẻo chân sáng mắt thế này
Mà sao lại vấp phải dây tơ hồng?
Đường đời gai nhọn cùng chông
Đá tai mèo bén, chân không vẫn trèo
Xa em từ ấy đã lâu
Tóc anh nay đã chuyển màu hoa râm
Gặp em thỏa nỗi nhớ thầm
Sóng tình anh giống sóng ngầm trào dâng.
Trèo lên quán dốc hững hờ
Áo người cúc lệch vạt chờ lao xao
Gốc đa đôi lứa thuở nào
Sân đình điệu hát nao nao tháng ngày