Thứ hai, 24/04/2017,


Đinh Ngọc Lâm (29/10/2016) 

 1.Tác giả Đinh Ngọc Lâm


Hội viên Hội VHNT Ninh Bình
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
ĐT: 0913 292 874

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

2. Một số tác phẩm thơ Lục Bát:

 

HUÊ THƯƠNG

Anh về. Thương Huế. Huế ơi!
Bởi em mang nặng một đời Cố Đô
Hồn xưa u tịch đôi bờ
Vàng son, lăng tẩm điện thờ trầm tư

Huế buổn buông những chiều mưa
Đêm trong vắt mái chèo đưa ngược dòng
Tràng Tiền mấy nhịp cong cong
“ Dạ, thưa…” sâu lắng nỗi lòng Huế - Thơ

Bao nhiêu là mộng là mơ
Gửi vào em đến thẫn thờ nước non
Một vành trăng khuyết lại tròn
Vương triều khuất bóng chỉ còn Huế thương.



LÊN CHÙA

Này em váy ngắn lên chùa
Nhập nhòa Tam Bảo bông đùa gió mây

Lom tom tiếng mõ sư thầy
Lâng lâng hương khói nơi đầy quyền uy

Chắp tay em khấn thầm thì…
“ Phải đâu bạc phận cũng vì hồng nhan?”

Cầm lòng Thị Kính gái oan
Trần gian gánh cái trái ngang Thị Mầu

Má đào có tội gì đâu
Mà trời sinh kiếp bể dâu đoạn đành

Người ta nhan sắcđể dành
Em mang nhan sắc đành hanh với đời

Thôi em! Trót mắc phận người
Thả chùng cạp váy để trời thương em!

 

 


TÀN CANH



Chập chờn đã quá nửa đêm
Ai đong nỗi nhớ đầy lên mấy lần
Không xa mà cũng chẳng gần
Gối nghiêng hai nửa, hai phần mình anh

Nhắc nhau chắc đến tàn canh
Câu thơ đắm đuối. Chòng chành. Trống không
Thương đời thi sĩ viển vông
Chút tình chẳng ấm chút mong chẳng thành

Thôi thì một chút mong manh
Gửi sang bên ấy vá lành đêm thôi
Đêm nay thì sắp qua rồi
Sợ mai… kia nữa… cứ bời bời đêm.

 

 


 

ĐA ĐOAN


Người đi xuống núi tìm nhau
Tôi lang thang giữa trắng phau phố phường

Phật phờ phiên chợ mù sương
Say nghiêng ngả những con đường vào đêm

Quen nhau chưa kịp hỏi tên
Mải mua mải bán mà quên lối về

Thôi đời đã chót đam mê
Chút tình mua bán người chê mặc người

Giá nào là giá xinh tươi
Giá nào là giá nụ cười đắng cay


Rồi ra ai kẻ trắng tay
Rồi ra ai kẻ trả vay nợ tình

Dầm sương giữa chợ một mình
Đa đoan. Tôi. Một chút tình Sa Pa.



TÌNH YÊU


Tình yêu có tuổi đâu em
Chết trong nhau hoá thành men cuộc đời
Một người đắm đuối một người
Bùng lên thành lửa đốt trời như không

Đã là men rượu sắc hồng
Biết nâng biết chuốc biết nồng nàn say
Hai người trong một vòng tay
Là tan chảy hết sang nhau dại khờ

Yêu là tan bến tan bờ
Một khe suối nhỏ bất ngờ thành sông
Dẫu rằng sắc sắc không không
Dẫu là huyễn hoặc bao đồng mà thôi

Bàn tay em vá hồn tôi
Trầu cau nên nghĩa bình vôi thắm nồng
Chung vai sẻ gáng tang bồng
Trời đầy dông bão cũng không là gì!


Đinh Ngọc Lâm

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: