Thứ hai, 15/07/2024,


Tác giả: Lê Tiến Tập (05/06/2024) 

 

TÁC GIẢ - CHÙM THƠ 

 

 

Tác giả: Lê Tiến Tập 

 Bút danh: Hương Lê

Sinh ngày: 02/01/1948

Địa chỉ: Khu 7 - Phú Mỹ - Phù Ninh – Phú Thọ.

Nghề nghiệp: Kỹ sư cơ khí chế tạo máy – giáo viên đã nghỉ hưu

Có 04 tập thơ được HNV xuất bản:

- “Tri ân” - xuất bản năm 2017

- “Xôn xao bến cũ” -  Xuất bản năm 2020

- “Nhặt thơ trên đất làng Tranh” – Xuất bản  năm 2021

- “Lục bát chân quê” – Xuất bản năm 2024.

Điện thoại: 0912.595.285

Email: letientap@gmail.com

   

 

 

TÌM VỀ

 

Về tìm cái của mình xưa

Nhặt câu thơ ngọt rơi mưa trưa hè

Tìm về bến nước sông quê

Trăng loang khói nước thuyền về dòng yêu

 

Về tìm lại những hè chiều

Hái sim rừng Nhất, thả diều trên đê

Về tìm lại cái vụng về

Đón trưa, đưa sáng đường quê những ngày

 

Tìm dòng lưu bút chuyền tay

Tìm đôi mắt ướt cuối ngày mình thi

Tìm ngày em tiễn anh đi

Nghẹn ngào hơi thở... thầm thì... giận thương...

 

Giờ đông tìm giữa phong sương

Chỉ còn dáng nhỏ nhạt đường dưới mưa

  

TRĂNG SÔNG LÔ

 

Sông Lô ! Có tự bao giờ ?

Bao ngàn năm tuổi đôi bờ cách chia

Đêm trăng lại nhớ chuyện xưa

Một thời áo trắng đón dưa sang đò

 

Cái thời chẳng nghĩ sâu, lo

Nắm tay nhau chẳng đắn đo ngượng ngùng

Từ hôm mưa, áo che cùng

Tự nhiên hơi thở... mặt bừng đỏ au

 

Thế rồi nỗi nhớ thưa mau

Gặp thì thèn thẹn, vắng nhau nhớ nhiều !

Bên sông trăng quyện ... lời yêu...

Kể từ ngày ấy bao điều trái ngang

 

Giờ sông thu vẫn dịu dàng

Đôi bờ chia cắt lối sang không cầu

Sông lồng trăng lấp lánh ... sâu

Mà dòng Lô vẫn một màu như xưa

 

 

  

XÓM NHỎ LÀNG TRANH

   

Ta yêu mảnh đất làng tranh

Xóm Chùa Am nhỏ, dệt thành ca dao

Ru Kiều lời mẹ ngọt ngào

Thấm qua năm tháng, thấm vào tâm con  

 

Xa quê nhớ mỏi, nhớ mòn 

Nhớ sim rừng Nhất, giếng con giộc Huỳnh

Mẹ ta gánh nước nồi đình

Oằn vai mẹ gánh cả tình nước non  

 

Mẹ cha vun vén ngọt ngon

Mồ hôi sũng nước áo sờn vá vai

Tảo tần thân vạc sớm mai

Để ta rạng rỡ rộng dài thơ ngây 

 

Cho ta khôn lớn mỗi ngày 

Xa da diết nhớ vơi đầy quê ta

Sắn khoai mãi cứ thật thà

Thơ ta mãi cứ mặn mà đất quê

 

VÔ TƯ

 

Đời ngưới sống được bao năm

Mà lo, với tính xa xăm hão huyền

Một khi về chốn cửu tuyền

Có ai còn nhớ lời nguyền nữa không ?

 

Tình duyên sắc sắc, không không

Mong manh như lá mùa đông gió trời

Sống chia đắng, ngọt đầy vơi

Gửi trao nhân ái với lời yêu thương

 

Xuân thì dù níu, vấn vương

Vẫn tàn, vơi cạn, xuân hường phôi pha

Vô thường một kiếp xót xa

Đời như ở trọ sống đà mấy canh ?

 

Hồn nhiên như một mầm xanh

Tự đơm trái ngọt trĩu cành xum xuê

Vô tư sống giữa bộn bề

Khoảng trời khoáng đạt lối về... trong nhau

 

CHA !

   

Đã hai mươi chín năm qua 

Cha đi nức nở bưởi hoa vườn nhà

Chúng con choáng váng xót xa

Đã mồ côi mẹ, người cha không còn

   

Cha là ánh sáng đời con 

Cha đi đem cả vuông tròn đi theo

Thương cha ! Thương cảnh nhà nghèo

Bàn chân vẹt gót băng đèo vượt sông

   

Để cho con được sách hồng 

Cha gieo mơ ước, nắn dòng nghĩ suy

Dắt tay con ! Dẫn hướng đi

Dõi theo, soi đuốc sáng khi tối trời

   

Về già vẫn khổ ! Cha ơi !

Chúng con túng thiếu, lại vời vợi xa

Không ai nâng giấc, tấm quà...

Khi con no đủ thì cha không còn

   

Giận mình đạo hiếu chưa tròn 

Lòng con ân hận... mỏi mòn thương cha

Công cha trời biển bao la:

Làm người -  Con được như là hôm nay !

 

 

 

  

NHỚ !

 

Em là một nửa trong anh

Với hai cái nửa ghép thành câu thơ

Nửa mong, nửa những đợi chờ

Nửa buồn, nửa lại ngẩn ngơ dáng chiều

 

Cả hai nửa khát khao yêu   
Sóng dòng Lô biếc êm chiều thu trong 
Thiếu nhau sông cạn trơ lòng

Với tâm hồn rỗng trống không nẻo về...

 

Trong nhau hai nửa si mê   
Chua cay, đắng ngọt... bộn bề yêu thương

Nửa tình cứ mãi vấn vương

Năm mươi năm trước xanh hường câu thơ ! 

 

GIAO MÙA

 

Tiết trời đỏng đảnh lạ chưa

Đang hồng vạt nắng bỗng mưa nhạt nhòa

Đào vườn còn sót mấy hoa

Cổng nhà phượng đã như là đơm bông

 

Đang se lạnh, chợt oi nồng 

Nửa như đón hạ, nửa mong xuân giòn

Đương thì con gái lúa non

Tần ngần lưu luyến mây còn chưa bay   

 

Giao duyên trời đất như say 

Nỗi niềm hòa trộn những ngày tháng ba

Tình xuân, tình hạ giao hòa

Xuân qua, hạ đến tình da diết tình   

 

Hình như thấp thoáng dáng xinh  

Của mươi năm trước đợi mình bến xưa !

 

  

THƠ TỪ KHOAI SẮN

 

Câu thơ viết tự đáy lòng

Nỗi niềm, cảm xúc theo dòng chảy ra

Mỗi từ là một cánh hoa

Mỗi câu là một bông hoa giữa đời

 

Câu thơ hoà nước dòng khơi

Của dòng Lô biếc bao đời chảy qua

Lở bồi, nặng hạt phù sa

Xôn xao bến nước... đi xa nhớ về

 

Câu thơ nhuộm tím chiều quê

Khói lam lãng đãng mải mê cánh diều

Hoàng hôn buông bức phù điêu

Núi Cao, đồng Miễu... mỹ miều Lô giang...

 

Câu thơ ủ hạt lúa vàng

Gieo trồng ruộng giộc ngập tràn nước chua

Mẹ cha gội nắng, tắm mưa

“Hai sương, một nắng” bốn mùa... vẫn vui

 

Câu thơ ủ chín sắn lùi

Ngô thơm, vừng béo, lạc bùi... lớn lên

Ca dao mẹ nhặt đắp nền

Xây tình nhân nghĩa mới nên tấm người

 

Câu thơ khép lại đầy vơi

Nhờ quê hương mới được ngời cánh hoa

Thơ từ khoai sắn mà ra

Từ trong khoai sắn nở hoa bốn mùa

 

THƠ KHÔNG CÓ TUỔI

 

Như trăng ! Thơ mãi không già

Trăng dù vạn tuổi vẫn là trăng non

Đến thì mười sáu là tròn

Tình thơ cứ mãi xanh rờn thời gian

 

Dáng ai mềm mại dịu dàng

Làn môi, ánh mắt nồng nàn thả trôi

Câu thơ háo hức, bồi hồi

Mở khuy... ngà ngọc... tuyệt vời thiên nhiên

 

Đã yêu đâu kể sang hèn

Men say nào kể trăng đèn mà chi

Nõn nà bốc lửa dậy thì

Mặc đời tan chảy... diệu kỳ trong nhau

 

Vẫn mong rơi áo... qua cầu

Lỗi con tim ! Chứ tại đâu chúng mình !

Vẫn còn rộn tứ dáng xinh

Cuối thu tim vẫn thậm thình chờ mong

 

Mà sao phải tự dối lòng

Thơ nào có tuổi mãi nồng nàn yêu !

  

THƠ XÓM

   

Hương - “Nhà thơ xóm” Chùa Am

Người đùa gọi thế ! Vì làm thơ quê !

Bút nghiên lóng ngóng vụng về

Nhưng say tình đất, si mê tình làng...

 

Viết gì giữa chốn mênh mang ?

Gieo vần lục bát gửi trang lòng người

Lơ ngơ giữa đoạn cuối đời

Dở hay người đọc, khóc cười mình tôi !

 

Tâm hồn lơ lửng chơi vơi

Lạc vào xóm nhỏ đêm vời vợi sao

Trông lên rừng Nhất ... nao nao

Hái sim thuở ấy ... ngọt ngào lời yêu...

 

Hồn neo vào những cánh diều

Lang thang đồng Miễu những chiều thu sang

Ao Phe trong mát giếng làng

Theo cô gánh nước... mơ màng trăng lay...

 

Làm “Nhà thơ xóm” cũng hay

Gom câu tiếng Việt ken dày buồn vui

Nhiều khi gặp sóng dập vùi

Thì hương đồng nội nâng ngồi, đứng nhanh

 

Ước ao những ngọn gió lành

Chở yêu thương dệt thắm nhành ... quê ta

 

 Quê hương

 

TÌNH QUÊ

 

Lớn lên từ khúc ca dao

Lời ru của mẹ ngọt ngào bên nôi

Cánh cò đồng Miễu chơi vơi

Lao xao cõng nắng cứ vời vợi ...  quê

 

Nồng nàn nắng trải triền đê

Đợi nhau đưa đón, đi về sớm trưa

Cùng nhau ngồi đếm sao thưa

Nhâm nhi hạt cốm trăng khuya lệch thềm...

 

Hương vương bồ kết tóc em

Ngất ngây hoa cỏ dậy men cõi lòng

Chênh chao suối tóc bềnh bồng

Bồng bềnh hơi thở ... lạc trong...  mơ hồ

 

Đợi ... Em chín mấy mùa thơ

Cuối chiều mà vẫn cứ chờ nắng mai

  

ĐỪNG QUÊN

 

Thảo thơm sung chát, gừng cay   

Bao đời rượu cũ còn say tình người 

Nắng mưa thơm lựng nụ cười

“Tắt đèn, tối lửa” bao đời xanh lơ

 

Yêu thương ai dấu vào thơ   

Tóc dài còn đợi thẫn thờ cuối đê

Ai còn chờ bến sông quê

Còn ai hẹn gặp đêm về đếm sao

 

Chắc ai lòng vẫn nao nao

Năm canh thao thức thưở nào mẹ ru

Thương nhìn vẻ mẹ ưu tư

Tính mua áo mới mùa thu tới trường

 

Ai còn đau đáu nhớ thương   

Người quê, tình đất... vấn vương cọ chè

Có còn nhớ giếng Ao Phe

Có còn ấp ủ kết xe duyên lành

 

Xa quê tất cả: Tôi – Anh !   

Đừng quên lam lũ làng Tranh thiếu thời

Đừng quên cha mẹ tuyệt vời

Đừng quên tình đất, tình người làng Tranh !

 

VỀ MIỀN KÝ ỨC

  

Xẻ câu lục bát làm nhà

Chèo thơ khua nhẹ trăng ngà đáy sông”

 

Xẻ vầng trăng lững lờ trôi
Câu thơ lục bát rơi rơi đêm hè
Lục tìm ký ức nơi quê
Bát cơm cõng sắn mà se sắt lòng
Làm người sống giữa đục trong
Nhà nghèo mà sạch chọn dòng nước khơi
Chèo non tìm kiếm muôn nơi
Thơ rơi bến cũ… nửa đời tìm nhau
Khua tìm câu lục trôi đâu
Nhẹ đem ghép lại thành câu duyên mình
Trăng trôi trong mắt em xinh
Ngà say dáng ngọc… mà tình tứ trao
Đáy sông trăng sóng lao xao
Sông xưa người đến bước vào đời ta

 

Xẻ câu lục bát làm nhà
Chèo thơ khua nhẹ trăng ngà đáy sông

 

THƠ CON 

 

Thơ con viết thắm những dòng

Có hình dáng mẹ “nắng lồng hai sương”

Mẹ tìm tứ, chọn vần thương

Để cho con ghép xanh hường quê ta

 

Theo dòng lục bát ngân xa

Tứ vần mẹ chọn con hòa nhạc quê

Thanh bằng là lối đi về

Còn bao thanh trắc bộn bề yêu thương

 

Luật niêm vượt cạn phi thường

Mưa vùi, gió dập vẫn ươm thơ ngời

Tình thơ, tình mẹ đầy vơi

Lớn lên bằng tiếng ru hời … héo hon

 

Hồn thơ lớn ở trong con

Phải chăng đời mẹ hao mòn tuổi xuân ?

 

L.T.T

 

 

Biên tập & giới thiệu: Hồ Đình Bắc 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: