Ngày Xuân em mặc bà ba
Ngẩn ngơ quá khứ nhìn ra Sài Gòn
Cà phê rụng giọt chon von
Sóng xô hư ảo mỏi mòn mắt thương...
Cành đào mắt lá đong đưa
Nhớ trăng mười sáu ngày xưa dậy thì
Nhẹ nhàng xuân đến rồi đi
Trái tim em khuyết thầm thì kêu đau.
Sắc gì trong nắng lưa thưa
Nhuộm hồng vạt áo ngày xưa em tìm
Bao năm lấy mộng làm kim
Thời gian sợi chỉ khâu tim thuở nào
Rượu quê ngọt giọng, mềm môi
Tay ai rót… chén chớm vơi, lại đầy
Ngập ngừng giây phút chia tay
Người đây, cảnh đấy dạ này tương tư
trái tim
đón trái tim khan
gọi về
trời thì ngăn ngắt tầng cao
mây thì nõn thế
lẽ nào…
nõn ơi…
Mặc tình trời đất nắng mưa
Em thương cái thuở mình chưa là gì
Thăng trầm gấp nếp bờ mi
Nhiều khi chẳng biết mà đi hướng nào…
Con thơ lá rụng đông hoang
U sầu gương mặt, cõi lòng hắt hiu!
Giao thừa đầy những lời yêu
Ngóng cha, ánh mắt cô liêu dặm dài…
Xuân hay tiên nữ giáng trần?
Thi nhân vương vấn tứ vần lả lơi...
Dẫu là thần thánh trên trời
Cũng không thoát khỏi biển đời đắm say
Dấn chân qua những lối mòn
Trăng xuân vẫn tỏ gương tròn đêm đêm
Long lanh ánh mắt, môi mềm
Thơ ta như hạt nở trên mùa màng.
Ngõ quê vắng bóng mẹ già
Xuân này con biết mua hoa màu gì?
Hoa hồng trắng, lá xanh rì…
Rung rinh trong những lời gì nhớ thương
Con chim giấu mặt sau cành
Hoa xoan biếc đến mỏng manh màu trời
Chuông ngân
Lệch cả tiếng cười
Ao chùa sen sắp nở rồi, bạn ơi!