Thứ hai, 23/03/2026,

Bút pháp của đại thi hào Nguyễn Du được coi là điêu luyện, tuyệt bút, trong đó nghệ thuật tả cảnh tả tình được người đời sau khen ngợi "như máu chảy ở đầu ngọn bút" và "thấu nghìn đời". Xin giới thiệu với các bạn bài viết của nhà phê bình Trần Ngọc về Nghệ thuật tả cảnh của thi hào Nguyễn Du trong Truyện Kiều.
Tất cả mọi chủng loại đều đang trọ trên khắp mặt địa cầu. Nhưng vì sao phải 'xin cho về trọ gần nhau' ? Vì thế gian vô thường, vũ trụ nguy khốn (thế gian vô thường, quốc độ nguy thúy).
Đêm khua đèn tắt nhang tàn/ Dế ngâm rỉ rả dạ càng sầu riêng,/ Trao lời mà chẳng trao duyên/ Gỉá như trao thảm, trao phiền cho nhau.
Nhiều khi tôi đã thấy những oan trái của cuộc sống ngổn ngang xung quanh tôi. Có lẽ điều làm người ta buồn khổ nhất là tình cảm, những mối tình không như ý đem lại bão giông, tàn phá đời người.
Ca dao Huế  (19/05/2009)
Không chỉ cảnh quan thiên nhiên xinh đẹp, Huế trước đây còn là kinh đô của nhà Nguyễn hàng trăm năm, nên đã hội tụ văn hoá nhiều miền của đất nước, tạo nên một di sản văn hoá đồ sộ, trong đó có CA DAO.
Càng tự vấn lương tâm về trách nhiệm làm chồng, anh càng thấy tầm vóc của người vợ thật đẹp và đầy lòng vị tha “Mình nâng ta dậy, làm thinh lắc đầu”. Người ta thường bảo “đàn bà là cái xương sườn của người đàn ông”, là “cái bóng của đàn ông”.
Lục bát ở Việt Nam được truyền bá và phát triển hàng trăm năm nay. Hiện nay, chúng ta có một kho tàng ca dao mà đa phần là lục bát, có tới hàng ngàn, hàng vạn câu, nhiều câu đã vượt thử thách của thời gian.
Bây giờ, em và tôi như hai tinh cầu xa lạ, ở bên nhau mà như cách cả dãy ngân hà. Rồi chắc chắn một ngày em đi theo tiếng gọi của đồng tiền, về với một nguời có "giấy bạc đầy nhà" mà em gọi là "chồng". Hẳn đó là một trong những ngày buồn nhất của tôi- chàng thi sĩ quê mùa giữa vòng xoáy cuộc đời.
Danh vọng, tiền tài, quyền thế? Vì cá nhân hay đạo nghĩa nhân quần? Cái gì đích thực khiến bội tín, vong thề. Câu hỏi cũ trong tiềm thức nhân loại. Hỏi không để tìm ra giải đáp nhưng để đồng cảm với nỗi đau chưa bao giờ chấm dứt
"Đã quy y cửa phật là tìm về cõi Tâm-Linh. Nhưng chùa lại nằm ngay giữa cõi tục. Muốn đạt đến "Linh" mà không thoát được "Tâm" thì khó lắm thay.
Trong giới làm thơ, chữ “lục bát” không thơ ca một chút nào. Đó là một thuật ngữ ẩm thực thuần Việt, chỉ việc bắt đầu một bữa ăn.
Cũng là sự kể lể về những kỷ niệm vụn vặt trong sinh hoạt vợ chồng thuở mới “nâng niu gom góp dựng cơ đồ’’: “một đường khâu, miếng cơm không’’ đến “bát mẻ, đĩa còng”, như bất cứ ông chồng thương vợ, biết ơn vợ nào khác nhưng ở đây sự chân thành trong ngôn ngữ thơ đã thấm vào người đọc khiến ta không thấy hình tượng thơ nặng tính chất riêng tư nữa mà dường như mang tính phổ quát hơn, đời hơn.
Trước tiên Trước Trang [73 ,74 ,75 ,76 ,77 ,78, 79 ,80 ,81 ,82 ,83 ,84 ] Tiếp  Cuối cùng