Thứ hai, 23/03/2026,


Còn đâu tiền lá ngày thơ bé (16/05/2009) 

 

Tiền và lá

 

Ngày thơ hớt tóc "Miếng vùa"
Ngày thơ mẹ bắt đeo bùa "cầu ông"
Đôi ta cùng học vỡ lòng
Dắt tay qua những cánh đồng lúa xanh
Đôi nhà cùng một sắc tranh
Chia nhau từng một trái chanh, trái đào
Đêm vàng soi bóng trăng cao
Ngồi bên giếng ngọc đếm sao trên trời
Anh moi đất nắn "tượng người"
Em thơ thẩn nhặt lá rơi... làm "tiền"
Mỗi ngày chợ họp mười phiên
Anh đem "người đất" đổi "tiền lá rơi"
Nào ngờ mai mỉa cho tôi
Lớn lên em đã bị người ta mua
Kiếp tôi là kiếp làm thơ
Vốn riêng chỉ có muôn mùa lá rơi.

Tiền không là lá em ơi!
Tiền là giấy bạc của đời in ra
Người ta giấy bạc đầy nhà
Cho nên mới được gọi là chồng em
Bây giờ những buổi chiều êm
Tôi gom lá đốt, khói lên tận trời!

Người mua đã bị mua rồi
Chợ đời họp một mình tôi... mua gì...

 

Nguyễn Bính

 

 

Tôi đọc bài thơ "Tiền và lá" của thi sĩ Nguyễn Bính đã từ khá lâu, từ cái thời tôi cũng chưa ý thức được sự khác nhau căn bản giữa "Tiền" và "Lá" như cậu bé trong những dòng thơ Nguyễn Bính. Thuở ấy, đọc bài thơ lên, tuy chưa đủ sức để cảm nhận tất cả nhưng tôi có cảm giác như nó gần... rất gần với tôi ở một điểm nào đó ở một thời gian nào đó trong cuộc đời. Cái linh cảm ấy đã giúp tôi thuộc lòng bài thơ ấy cho đến bây giờ, và nó gần gũi với cuộc đời tôi thật, tuy không hoàn toàn như nỗi lòng trong bài thơ "Tiền và lá".

 

Hai mốt tuổi, tôi có một người yêu, một khát vọng đầu tiên, một điểm tựa của lòng giữa đời luôn bất ổn. Tất nhiên, em đã nói yêu tôi - lời nói tôi đã mang trong lòng cho đến tận bây giờ. Em và tôi đã cùng nhau đi suốt một đoạn đời không dài lắm nhưng đủ để lại trong hồn tôi những âm vang không bao giờ vơi được.

 

Nói chung, đời tôi chưa một lần trọn vẹn trên bất cứ chuyện gì, với tình yêu cũng vậy. Tôi không ngạc nhiên khi em nhắc đến tiền nhiều hơn, sống thực dụng hơn và càng ngày càng tỏ ra một khát vọng tìm kiếm tiền bất chấp thủ đoạn, chỉ buồn... rất buồn. Em chê tôi nghèo, đồng lương một giáo viên tương lai không đủ cho em ăn, mặc, mua xe xịn, không đủ xây cho em một cái nhà lầu. Đồng tiền không biết từ khi nào đã tạo ra một khoảng cách không thể lấp đầy giữa chúng tôi. Em thường so sánh tôi với những người thành đạt có nhà cao cửa rộng và và bắt đầu mai mỉa như cô bé của Nguyễn Bính:

 

"Nào ngờ mai mỉa cho tôi
Lớn lên em đã bị người ta mua
Kiếp tôi là kiếp làm thơ
Vốn riêng chỉ có muôn mùa lá rơi"

 

Bây giờ, em và tôi như hai tinh cầu xa lạ, ở bên nhau mà như cách cả dãy ngân hà. Rồi chắc chắn một ngày em đi theo tiếng gọi của đồng tiền, về với một nguời có "giấy bạc đầy nhà" mà em gọi là "chồng". Hẳn đó là một trong những ngày buồn nhất của tôi- chàng thi sĩ quê mùa giữa vòng xoáy cuộc đời.

 

Chẳng thà không biết sự khác nhau giữa "Tiền" và "Lá" để mà khỏi đau, khỏi thấy cuộc sống của mình còn chông chênh quá. Đằng này, không có tiền trong tay mà nhận thấy được sức mạnh to lớn của nó, nhìn nó cướp đi lần lượt những gì mình bấy lâu tìm kiếm và gìn giữ. Giờ là em, tương lai sẽ là công danh, sự nghiệp. Cái kiếp không tiền như chiếc lá khô bay vô định giữa đời, không tự quyết định số phận mình được.

 

Thôi, đành về với lòng mình, với câu hỏi cũng là câu tự nhủ với chính hồn cô quạnh:

               

"Người mua đã bị mua rồi

Chợ đời họp một mình tôi mua gì..."

 

Mua gì khi trắng tay vẫn hoàn tay trắng. Đi tìm một thế giới không phân biệt giữa "Tiền" và "Lá" ư? Ừ thì đi. Hãy cùng tôi trên cuộc hành trình tự cất cánh cho hồn mình Nguyễn Bính nhé!

 

Nguyễn Thành Giang

Đ/c: Khối phố 2, Phường Trường Xuân, Tam Kỳ, Quảng Nam

ĐT:01268546422

Email: phonglan012002p@gmail.com

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: