Cánh buồm nâu
Đưa nhau dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Em đi đấy, em về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...
Nguyễn Bính

Nhiều khi tôi đã thấy những oan trái của cuộc sống ngổn ngang xung quanh tôi. Có lẽ điều làm người ta buồn khổ nhất là tình cảm, những mối tình không như ý đem lại bão giông, tàn phá đời người. Bao nhiêu giọt nước mắt đã rơi, bao nhiêu thân phận đã lầm lạc, bao nhiêu số phận đã lỡ làng, chỉ vì thất tình!
Chưa có ai nói rằng con trai hay con gái đau khổ vì yêu hơn. Nhưng tôi tin rằng, cái tình của người con trai cũng sâu nặng lắm. Cũng lắm những dằn vặt, u uất... dẫn đến một cách hành xử bất thường. Có một bài thơ của Nguyễn Bính làm tôi rất nhớ:
Đưa nhau dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau
Em đi đấy, em về đâu
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...
Chỉ là một cuộc chia tay bình thường, em phải ra đi. Trong cái khoảnh khắc mà thuyền chưa chạy ấy, anh nhìn em lấp ló qua khung cửa tò vò mà tiếc nuối, nhìn như nuốt những hình ảnh cuối cùng của em vào lòng. Nhìn như chưa bao giờ được nhìn. Ánh mắt thiên thần ấy, khuôn mặt thân thương ấy, rồi tất cả sẽ đi về đâu?
Em sẽ đi về đâu, về đâu chưa biết, chỉ biết là không còn bên anh nữa. 'Em đi đấy, em về đâu' Anh và em chưa đủ một tình thân để em có thể tin tưởng cho anh biết nơi em sẽ cập bờ. Anh và em chưa đủ một tình yêu để em gắn bó cuộc đời mình. 'Phận gái mười hai bến nước', em sẽ cập bến nào mà không phải bến anh? Để anh đã đứng lặng trên bờ mà dõi theo bước em đi về với người...
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...
Đây mãi là câu thơ hay nhất của bài thơ này. Cái điệp từ lặp lại 'cánh buồm' đã vẽ ra hình ảnh cánh buồm cứ từ từ xa dần, từ từ mờ dần như ảo ảnh trong mắt anh. Cái giây phút đứng lặng nhìn cánh buồm đưa người mình yêu mến dần khuất ấy mới bi kịch xiết bao. Cái cảm gíac bất lực, tuyệt vọng vì không thể níu giữ dấu yêu lại với mình mới khủng khiếp làm sao... 'Em xa rồi, đã xa một tầm tay', sẽ còn xa nhiều tầm tay hơn nữa, xa mãi mãi, xa vĩnh viễn... Thà rằng anh đừng gặp em, để em gieo vào lòng anh những đớn đau đến vậy...
Có khi nào ta tự hỏi lòng ta, đã sống như thế nào, đã làm gì để phải rơi vào tình trạng đó, hỡi những chàng trai đang tuyệt vọng nhìn người mình yêu đi xa mãi? Chuyện tình cảm muôn đời cứ tiếp diễn, như dòng sông muôn đời vẫn chảy. Trong tình yêu không có kinh nghiệm, không có bài học, không có công thức... Có người yêu cuồng nhiệt, có người yêu âm thầm... Nhưng tình yêu không có chỗ cho những trạng thái lơ lửng mãi trong dằn vặt băn khoăn và cả những ngần ngại toan tính thiệt hơn. Hạnh phúc sẽ chỉ đến với người dám đón nhận nó và trân trọng gìn giữ nó.
Hãy để lại cho nhau chút ấn tượng đẹp cuối cùng. Anh sẽ làm gì trong tuyệt vọng? Sẽ nhảy cẫng lên mà hò hét với cánh buồm vô tình đang lạnh lùng trôi dù biết là vô ích: 'hãy quay lại với anh' ư? Người đã đi rồi không trở lại! Thôi thì đành đứng lặng mà chấp nhận, cho đời đẹp hơn...
Nguồn: thanglongdl.com