Gối đầu vào những đêm đông
Mơ chồng dỗ giấc mộng nồng thêm say
Anh đi biền biệt bao ngày
Chị mang thương nhớ chất đầy tháng năm...
Đêm nghe bà kể Kiều xong
Tưởng còn ngân mãi tiếng lòng Tố Như
Giận thương thấm đượm lời thơ
Ngàn năm sau nhớ Nguyễn Du, Truyện Kiều…
Đớn đau Trái Đất lụi tàn
Đổi thay khí hậu đang càng xấu đi.
Ác Nhân! – Chính bởi tại mi:
Thiên tai khi lụt, lúc thì hạn khô…
Rót đi, rót nữa đi anh
Đêm nay ta uống cho xanh mộng đầu
Đàn ai gảy khúc tương cầu
Tơ ngân nức nở, giọt sầu chơi vơi
Trót mang phận gái tơ trời
Tiền duyên ơi hỡi phận người ai hay
Níu xuân đặt lễ cầu may
Cầm lòng cắt những tháng ngày xưa xa.
Đất thơm dõi hướng cò về
Gọi mùa, trong gió hương quê mặn nồng
Mồ hôi cha gửi dòng sông
Trong vòng tay mẹ đơm bông lúa vàng.
Trả anh một nửa điệu đàng
Một mong manh một ngỡ ngàng tinh khôi
Em về buộc tóc em thôi
Nửa vương vướng gió nửa phôi pha tình
Thầm thì tiếng gió mùa thu
Thênh thang tiếng của vi vu sáo diều
Dạt dào tiếng sóng ban chiều
Ngọt ngào tiếng của lời yêu tự tình
Thiêng liêng bờ cõi biển trời
Biển ta đã có ngàn đời từ lâu
Biển ta, ta đánh ta câu
Chẳng hề sợ kẻ cứng đầu cuồng ngông
Chào nhau buổi sáng
tình cờ
Hoa như mời mọc từng giờ
bình yên
Khí thiêng hội tụ tâm linh
Tri ân công đức tôn vinh muôn đời
Tháng Ba hoa gạo đỏ tươi
Hội làng gặp gỡ những người xa quê
Chắt chiu, ân nghĩa ruột già
Tình trong đọng một mái nhà yêu thương
Chị đi vào cõi vô thường
Biển còn vọng mãi thiên đường... lời yêu!