Gừng già ngọt sớt tình si
"Thơ tình leo lẻo"... Văn Thùy - tái xuân (!?)
Quảng giao kết bạn xa gần
Mải vui quên tuổi thất tuần gieo neo.
Mẹ ơi đời mẹ thân tằm
Oằn lưng gánh cả trăm năm phận đơi
Nuôi con khôn lớn nên ngươi
Mẹ đi để lại bao lời yêu thương
À ơi… tiếng Mẹ êm tai
Ru con say giấc đêm dài hư hao
Mái nghèo ấm khúc ca dao
Áo nâu bùn đất ngọt ngào dạ thưa
Mẹ nhìn bông tím lặng thinh
Thương thay đời mẹ mảnh tình dở dang
Nén qua màng lệ vội vàng
Yêu thương tình mẹ dâng tràn lòng con
Bên giường con chạm giấc hờ
Bàn tay gầy guộc mẹ sờ đầu con
Mong sao con ngủ giấc tròn
Đàn ông trụ cột… Lớn khôn mẹ mừng!
Tre từ đất nước sinh sôi
Nâng tâm hồn Việt ấm nôi mẹ hiền
Tre từ Thánh Gióng, tổ tiên
Khai thiên lập địa, dựng nên cờ đào.
Đúng rồi! - trời đã vào thu!
Hanh heo bất chợt, gió ru chuyển mùa
Đang mưa bỗng có nắng ùa
Chín vàng cả cõi… bỏ bùa nhân gian!
Nhớ ngày em biết soi gương
Thuở tròn mười sáu hoa nhường kém ai
Thư sinh áo lụa trâm cài
Làm duyên qua ngõ nắng mai Hạ về.
Biết rằng em: Cõi phiêu du
Biết em nửa thực, nửa mơ... thế mà.
Hương em thoang thoảng giấc ngà
Nửa đêm chợt tỉnh... biết là đã thu.
Tháng năm ghi dấu tình người
Con đi vững bước như lời mẹ răn
Vẫn bên con những thăng trầm
Cho con hạnh phúc... tháng năm làm người.
Từ ngày em bước theo chồng
Tuyệt mù nào thấy bóng hồng vào ra!
Bây giờ em ở đâu xa?
Hương còn thơm nức người đà vắng tanh