Thứ tư, 10/06/2026,


Thế là tình hết bơ vơ

Thế là đêm hết thẫn thờ dưới sao

Thế là nắng sớm sương chiều

Thế là ngày tháng dập dìu có đôi

 
Mũi Tàu thành nhạc, vào thơ 
Cần cù lấn biển từng giờ vươn xa 
Tích gom những hạt phù sa 
Ôm cây sú, vẹt nở hoa thành rừng

 Về mùa nước nổi miền Tây
Thăm đồng sẽ thấy hồ đầy mây bay
Chênh chao khi gió lá lay
Khẽ khàng không để mây bay về trời!


Gia tài còn nửa nụ hôn
Một nửa rớt giữa dỗi hờn mùa đông
Cải ơi mãi chả trổ ngồng
Phải vì gió thổi dọc sông nửa vời ...
 

 Hồng môi
Nở
Bóng Xuân gầy

Em qua phố mộng… tóc dài mây bay

Lạnh (Trương Nam Chi)  (29/01/2016)

 Quê nhà trở lại mấy khi
mùa đông bóng nước phẳng lì mặt sông
thương em có sợi nắng hồng
đêm về ủ ấm nỗi lòng tha hương.

Vương thơ (Vũ Tháp)  (28/01/2016)

Gió đâu quét lá vườn ngoài
Em mang câu hẹn đi cài ngõ xa
Canh hai rồi lại canh ba
Le te điểm một tiếng gà ngủ mơ

 Gởi trao em chút vấn vương
Tình ta ngan ngát, như hương nắng chiều
Yêu em nào được bao nhiêu
Để thơ đổi lấy những chiều tương tư?


 Đà Lạt yêu, Đà Lạt ơi!
Thuở xưa áo trắng một thời mộng mơ
Có người gom nắng dệt thơ
Đêm đêm thao thức ngóng chờ… nắng lên!

 Nghiêng nghiêng vành mũ tai bèo
Vợ sau chồng trước phóng vèo xe đi
Mạ xuân mấy tảng xanh rì
Aó quần lấm láp cùng phi ra đồng


 Đời hoa khoe sắc mấy lần
Toả hương dịu ngọt trong ngần áo em
Bâng khuâng dạo gót bên thềm
Tay ai thả nắng lụa mềm vắt vai?

Thơ tình ta đọc cho nhau
Câu thương câu nhớ bạc đầu sóng xô.

Anh từ hôm ấy đến giờ
Như sóng da diết vỗ bờ - nhớ em.

Trước tiên Trước Trang [565 ,566 ,567 ,568 ,569 ,570 ,571 ,572 ,573, 574 ,575 ,576 ] Tiếp  Cuối cùng