Vẫn ngõ cũ, vẫn đồng xưa
Mẹ thường đội nắng gánh mưa theo về
Hương cau vẫn rụng chái hè
Ru giàn trầu ngủ, sương khuya lạnh vườn!
Giấu mình trên những sườn đồi
Áo choàng theo đảo, biếc ngời biển xanh
Níu tay lên bậc cùng anh
Lối vào thơ mộng mong manh nắng chiều
Quẫy chân sông cũ nửa vời
để thương phố
ngậm một đời mưa ngoai.
Ta về nhặt lá vườn thu
Xen trong tiếng lá giọng ru hơi buồn
Sợi tình kẻ kéo người buông
Lắt lay thương nhớ cánh chuồn lặng bay!
Từ ngàn xưa đến bây giờ
Mọi miền đất nước hồn thơ ngấm vào
Tứ vần Lục Bát ngọt ngào
Tinh hoa thơ Việt tự hào Quốc thơ.
Ngập ngừng bóng lá đong đưa
Em ơi không hẹn cũng vừa gặp nhau
Dặm trường năm tháng về đâu
Tôi mang nỗi nhớ dãi dầu ngược xuôi
Trăng rằm soi rõ cỏ cây
Túi thơ bầu rượu thêm ngây ngất tình
Em xinh bên khóm trúc xinh
Chỉ còn hai đứa chúng mình với nhau
Cánh chim lặn lội gió sương
Chắt chiu năm tháng vẫn vương tình đời
Còn không - cây cải về trời?
Để ai ở lại chịu lời đắng cay
Chẳng thà
Gặp ở kiếp sau
Còn trong em
Những ngọt ngào tình xưa.
Còn gì trong em trong tôi
Một hè giã biệt trọn đời mất nhau
Trở về mái rạ vườn cau
Giữa hè phai bỗng rựng màu hạ xưa.
Khói len chạm mái tranh thưa
Bạc vuông nắng đốt bão mưa úng đồng
Người đi từ dạo cuối Đông
Buồn trơ vắt nắng gầy cong chạm vườn