Một bông hoa thắm giữa đời
Cao sang đài các rạng ngời kiêu sa
Em là giấc mộng lòng ta
Hiền lành giản dị nết na khiêm nhường
Em về phố Hiến chiều nay
Ngắm hồ Bán Nguyệt, ngắm cây nhãn nồng
Nhãn trồng ra tới bờ sông
Đây phà Yên Lệnh bỏ không lâu ngày
Sương mờ hơi thở núi cao
Nắng xuyên mây trắng phủ vào bậc thang
Bừng nên một khoảng trời vàng
Lúa thu chín rộ mênh mang đất trời
Yêu nhau như tuổi xuân thì
Đã yêu, yêu mãi đến khi tuổi già
Chẳng cần gác ngọc thềm hoa
Chỉ cần ông mãi bên bà yêu thương
Buông mình lơ lửng vào đêm
Giọt trăng lênh láng rót lên màu quỳnh
Sương nhòa lên trắng lặng thinh
Chợt bung cánh mỏng rùng mình cởi hương
Đâu rồi mái tóc nhung đen
Đôi vai tròn lẳn mắt huyền đong đưa
Ngật ngừng hỏi, vội vàng thưa
Hình như ánh mắt ai vừa nhìn tôi
Em về xứ nhãn Hưng yên
Mang câu lục bát từ miền xa xôi
Trời thu cánh én chơi vơi
Phất phơ tà áo ngọt lời thơ yêu
Nắng vàng ướp mật ủ hương
Giấu buồn đôi mắt người thương đêm dài
Tương tư mơ mộng canh hai
Từ xa nghe tiếng sáo ai vọng về
Dốc bầu cạn chén suốt đêm
Tình thơ lai láng say mềm lòng nhau
Sương rơi ướt áo che đầu
Đứng bên một phía trên cầu trông sang
Ai đi xa, ai về gần
Cô tôi vẫn cứ đơn thân cả đời
Dõi tìm một cánh sao rơi
Chìm trong vũ trụ xa vời vợi xa…
Còn lâu mới đến mùa này
Sắc vàng mùa trước vẫn say bao lòng
Nhớ mùa hoa cải bên sông
Để bao người đợi người mong người chờ
Quê anh châu thổ sông Hồng
Quê em mãi tận Trà Bồng thơm hoa
Quê anh nắng đỏ phù sa
Quê em cát gió mặn mà bão dông..