Theo mẫu số chung của phần đông sinh viên du học, tôi đang đi đến rất gần và rất thuận lợi cái mục tiêu mang tên 'thẻ xanh' - trở thành một thường trú nhân, sau đó là công dân của một đất nước phát triển nơi mình ăn học. Một quyết định khôn ngoan, một viễn cảnh thành đạt, tươi đẹp đang chờ đợi một người trẻ tuổi như tôi?
Tôi đã đi về thăm gia đình ở Việt
Tôi nhớ từng bữa ăn hè phố, nhớ mẹ cha, gia đình, những người thân thương. Tôi nhớ và ước gì mình chưa từng quyết định ra đi để cuộc sống mình giản đơn hơn, để tránh được những nỗi niềm phân vân như thế này.
Các bạn, nhất là những bạn trong nước đang tìm cơ hội du học, làm việc ở nước ngoài, có thể cho rằng tôi là một người không biết hài lòng với thực tế, không biết quý những cơ hội mà mình có được. Tôi nhận thức rất rõ những gì mình có được, những gì phải đánh đổi nếu tôi sống ở Việt
Tôi đã nghe những người bác sĩ, kỹ sư ở Việt
Tôi rất buồn, cô độc, và quay quắt nhớ nhà, sức khỏe và tinh thần tôi hình như ngày một yếu. Mỗi ngày tôi vẫn hoàn thành công việc ở sở, làm hiệu quả nhưng bằng trách nhiệm chứ không phải bằng niềm vui. Tôi rướn sống để với tới cái mục tiêu 'thẻ xanh' như đã nói tới ở đầu, nhưng hình như không phải cho tôi và tôi cũng không thấy nó quan trọng một chút nào. Tôi chỉ xem nó là 'món quà' để tôi có thể nói với mọi người là tôi đã ổn định, hãy để tôi được tự do. Để có được 'món quà' đó, so với sức của tôi, là một cái giá nặng đến xé lòng. Tôi không ngừng suy nghĩ nếu có một công ty nào đó ở Việt Nam 'vừa thương vừa cần' tôi, có lẽ tôi sẽ mạnh dạn trở về.
Tôi mong mọi người hãy chia sẻ với tôi!!!
Trương Thế Anh (
Nguồn VnExpress
|
Người Việt nam dù ở đâu, làm gì vẫn mang trong mình dòng máu con Lạc cháu Rồng mà . Quê hương là chùm khế ngọt, cho ta trèo hái mỗi ngày, Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nỗi thành người...
Cô rất hiểu tâm trạng của cháu, tiền bạc rất quan trọng nhưng cũng không gì hết nếu ta CÔ ĐỘC. Cháu còn quá trẻ mà suy nghĩ như các cụ ngày xưa. Chúc mừng cho tư tưởng hướng về quê mẹ của cháu. Chúc cháu luôn hạnh phúc. Có thời gian rãnh rỗi cháu vào maimai1960 đó là tên đăng nhập của cô vào blog tiếng Việt |