Thứ bảy, 25/05/2024,


Đặng Hồng Thiệp- Một giọng thơ hàm súc... (29/06/2009) 

Khi đọc các trang thơ Việt Nam hiện nay để tìm sự đồng cảm trong việc phổ nhạc, tôi bất chợt gặp những trang thơ của Đặng Hồng Thiệp. Có lẽ, anh chưa phải là nhà thơ đã ngồi lâu ở một góc chiếu nào của sân đình làng văn. Nhưng trước hết, tôi bị lôi cuốn bởi các đầu đề tập thơ khá là khác lạ của anh: Hiện về, Bến thẳm, Vời vợi, Xa xanh... Nó gợi cho ta một dòng chảy tâm linh huyền ảo, một đặc trưng đích thực của nghệ thuật. Chứ không phải là thứ mô tả dễ dãi khô cứng. Và rất gợi về âm nhạc... Thế là tôi đọc liền một mạch các tập thơ của anh, kể cả cuốn Đặng Hồng Thiệp Tuyển tập -NXB Hội Nhà Văn năm 2000. Quả đây là một giọng thơ hàm súc.

 

Trong 100 bài của cuốn Đặng Hồng Thiệp Tuyển Tập đã có tới 67 bài tứ tuyệt. Tình người, tình đời, tình vũ trụ chan chứa trong những trang thơ này. Anh viết:

 

Tàn đông lá đã thôi rơi

Chồi non lộc biếc nắng khơi nỗi niềm

Sáng ai lấp lánh bên thềm

Câu thơ bay lửng trên nền trời vương.

(Xuân)

 

Phác hoạ về mùa xuân như vậy,theo tôi, là một phác hoạ ấn tượng. Chỉ bốn câu thôi mà đã có hình họa và giai điệu rất xuân. Và câu thơ bay lửng ấy cứ vương vấn trong hồn ta. Anh còn có ba bài: Hạ với Vòng tay nắng mênh mang. Thu với  Khôn dại cùng thu bước chân người, Đông với khoảng trời âm gió thổn thức gì... cùng với bài Xuân tạo thành bộ tranh tứ quý, chất chứa vận hành sâu xa của bốn mùa, của lòng người. Cũng nói về cái vô thường của cõi người và vũ trụ, anh viết: Trăng hẹn tròn rồi trăng lại khuyết.Bình minh gọi nắng buốt chiều mong. Náo nức ban mai ngểnh tai chim hót.Lầm lụi ngoài kia cát bụi bay (Rồi). Những hình ảnh và âm thanh chắt lọc ấy đã nói lên thật nhiều, mà không cần đến hai chữ vô thường luận lý. Hoặc: Chẳng lẽ vô tình hỡi ngàn cây. Khung trời nắng đội gió hây hây. Năm tháng nụ hoa vừa chớm nở... Mà đông sương giăng đầy (Chẳng lẽ). Câu bốn bỗng buông xuống còn năm chữ ,như một bất thần nghiệt ngã của đất trời Và khúc tứ tuyệt phá cách ấy trở thành đắc địa .Với cách chiêm nghiệm vô thường  của người nghệ sỹ,nên cái tình của anh thật nồng sâu: Trăng lên hạt vàng ướt đẫm. Đôi bờ vai lạnh bóng lay. Ngày lại dòng sông ngơ ngẩn. Qua cầu nắng ứa heo may (Nhớ). Hình ảnh nắng ứa heo may mang một sức nặng độc đáo, khiến những người đi trong heo may của đời mình thấm thía. Và tình yêu trong thơ anh là thứ tình yêu ẩn chứa, thiêng liêng: Bây giờ đầu chớm bạc. Miền quê vẫn nôn nao. Đợi ta về để nói. Lời chưa nói năm nào (Miền quê). Tóc thì ánh bạc mà lời chưa kịp nói. Thế là thơ cất tiếng. Những câu thơ có thể ủ suốt sáu mươi năm của đời người. Tình yêu là cái gì còn lại khi người ta đã quên nhau là vậy đó sao? Hoặc: Đã qua bao sông sâu. Qua bao tuần trăng khuyết. Gặp nhau... trời xanh biếc. Ai đứng ở bên này... (Bên này). Gặp nhau, không phải là những siết ghì nồng cháy, mà là... Trời xanh biếc! Và ai đó thì đứng ở bên này! Chính vì vậy mới càng mãnh liệt. Nhà thơ có một cách định nghĩa về tình yêu thật hay, tình yêu là gì, tình yêu là... trời xanh biếc. Và đó là tình yêu tuyệt đẹp. Tôi may mắn đã gặp được, chia sẻ và hoàn thành phổ nhạc hai bài thơ hay của Đặng Hồng Thiệp, đó là bài Tự tình và bài Đào hoa. Hãy nghe cách anh tự tình: Giữa ánh trăng thanh. Giữa dòng sông biếc. Có một làn hương. Tay chèo mải miết. Đò lên ngược dòng. Rẽ gợn sóng vàng. Làn hương tha thiết. Đò đừng sang ngang. Dáng em nghiêng nghiêng… Tóc dài buông xõa. Đò ơi chầm chậm. Đêm đừng sang canh. Chèo ánh trăng thanh. Lữ khách tự tình... Cô lái đò đã hoá thành làn hương  trong đêm trăng huyền ảo của kẻ tình si. Bài thơ cũng như một dòng sông trăng chảy miên man. Chỉ sợ đêm tan. Chỉ sợ cuối đường đò. Nhưng sự hoà nhập mê đắm đã đến lúc không còn nỗi sợ. Bởi tình nhân của tình đêm đã... chèo ánh trăng thanh rồi. Những trạng thái xuất thần cho câu thơ thanh thoát... Hãy nghe anh viết về nụ đào và nỗi đào hoa: Nụ đào chúm chím cười. Mong manh và hồng trắng. Anh cầm nhành non tươi. Biết xuân tràn chầm chậm. Nụ đào sóng sánh cười. Bằng đôi môi cô Tấm. Đào hoa chợt lên hương. Để chiều thành mê đắm. Nụ đào sóng sánh cười. Đón anh rời chiến trận. Buông gươm giữa trời xanh. Thành cành đào tươi thắm... Cái chúm chím với xuân  tràn đã trở thành sóng sánh. Và sóng sánh tình yêu đã biến thanh gươm chiến trận thành cành đào tươi thắm! Trong tình yêu và hoà bình, sẽ không còn tiếng gào thét của hận thù và đạn bom. Chỉ có sự đào hoa, nhạy cảm đặc biệt của người nghệ sĩ mới cảm nhận sâu lắng nhất những chuyển động và im ắng ấy của đất trời. Hình ảnh thanh gươm và cành đào trong thơ của Đặng Hồng Thiệp quả đã trở thành biểu tượng về chiến tranh và hoà bình. Nụ đào sóng sánh cười đã tự nhiên thành giai điệu Mí Fà Lá  Lá Rề thật đẹp. Xin cảm ơn nhà thơ về chất nhạc chan chứa trong thơ anh.

 

Đọc thơ Đặng Hồng Thiệp, ta cũng hiểu thêm về quan niệm thi ca của anh, một vấn đề mà không hiểu vì sao hiện nay ở Việt Nam người ta vẫn tranh luận rất nhiều. Anh viết giản dị:

 

Rượu thơ bạn cũ cùng ta

Hương giăng mây núi phôi pha hiện về.

(Hiện Về)

 

Vừa thật gần gũi vừa thật xa xôi, vừa hiện thực vừa huyền ảo, thơ chợt hiện về cùng với hương giăng mây núi, vừa phôi pha vừa sống động. Hoặc: Có ai biết qua muôn ngàn nắng đổ. Muôn dập vùi giông gió mưa tuôn. Chiều vàng rực chân trời rất lạ. Lá xôn xao, con chim hót trong vườn... (Tiếng hót). Con chim thi sĩ đã trải qua nhiều giông bão của những chân trời, bỗng một chiều nay, khi lá xôn xao, cất tiếng hót, trong mảnh vườn riêng. Những tiếng hót hồn nhiên của trải nghiệm, đó là thơ chăng? Anh lại viết: Bước qua những trập trùng dấu ấn. Chân trần bươn thanh thản tâm tư. Gỗ trăm năm hoàn nguyên hương ẩn. Giữa trời xanh hoá bến thực hư (Bước). Thơ cũng đã hình thành từ tất cả điều đó chăng? Đó như những đúc kết sâu xa của một đời người. Của một bản lĩnh sống, của một hồn thơ chất chứa,hàm súc mà thanh thoát... Tôi chỉ viết những điều cảm nhận ít ỏi về thơ Đặng Hồng Thiệp như một chia sẻ, còn những phân tích hệ thống về thơ anh xin để dành lại cho các nhà phê bình văn học. Nhà thơ Hữu Thỉnh khi biết tôi phổ nhạc thơ Đặng Hồng Thiệp, có lẽ là với phản xạ chăm sóc vườn cây văn học của một ông tổng thư ký Hội Nhà Văn Việt Nam, đã đề nghị tôi viết những cảm nhận chia sẻ thơ nhạc của mình về thơ Đặng Hồng Thiệp. Thực ra tôi chỉ thích âm thầm hát lên những nỗi chứa chan sâu lắng nào đó. Vậy thôi...                                

               

                                       Đỗ Ngọc Quang 

                                                 ĐT: 0917290689

 

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
Các bài khác: