MỘT THỜI

Nguyễn Thị Lợi
Một thời phấn trắng bảng đen
Một thời lưu giữ lời khen ngọt ngào
Một thời dáng đẹp thanh cao
Một thời lắng đọng biết bao nghĩa tình
Một thời lúng liếng lung linh
Một thời trẻ khỏe nặng tình đàn con
Một thời vang vọng sắt son
Một thời chung thủy mỏi mòn chờ chông
Một thời phai nhạt má hồng
Một thời vất vả thắm nồng yêu thương
Xế chiều mang nặng tơ vương
Con tim rạo rực muôn phương đợi chờ
Hôm qua ngày đẹp như thơ
Hai mươi mười một (20/11) giấc mơ bồng bềnh