HÒA CÙNG NON NƯỚC

Ngân Hậu
Khói nhang bay mãi về trời
Lắng nghe cơn gió mồ côi cựa mình
Nhìn trong kẽ lá rung rinh
Thấy như thấp thoáng bóng hình bạn xưa
Tán rừng khe khẽ lay đưa
Thời gian nhức nhối như vừa hôm qua
Lệ rơi nức nở nhạt nhòa
Mảnh tăng gói chặt xót xa nghẹn ngào
Đại ngàn thấm đẫm máu đào
Giang san lưu khắc tên vào sử xanh
Tổ quốc ghi mãi ơn anh
Non sông thống nhất rạng danh ngời ngời.