
|
Sướng nhất là tác giả ! Lên sát trời mà...thơm nhau, đương nhiên sao ghen là phải. Chỉ trăng sống độc thân nên mới mần thinh ... trước động thái của anh với chị... Bài thơ vui, dí dỏm mà đầy đặn tình quê.Không ngờ ở nơi bê tông cốt thép ấy vẫn còn thơ đến vậy. Thiên nhiên hoa lá vẫn về chung sống ở tầng thượng nhờ bàn tay sắp đặt của nhà thơ. Thưa Nhà thơ! Khoảng sân ươm được mươi chậu cảnh mà vẫn cảm thấy "tẻo teo" thì nỗi nhớ miền quê phóng khoáng có cây đa, bến nước sân đình, có cánh đồng sau mưa tháng ba "cỏ non xanh rợn chân trời"... vẫn còn nung nấu lắm! Không phải chỉ "ngày đầu sống ở chung cư" đâu, trải nghiệm của tôi cho thấy sau nhiều năm tâm trạng ấy vẫn không thể "nguội" đi! THỰC TÀI |