Thứ sáu, 26/06/2026,


Xóm không chồng (Nguyễn Văn Hùng) (22/10/2012) 

  XÓM KHÔNG CHỒNG

 Nguyễn Văn Hùng
 
Chiến tranh đi hết tuổi xuân
Hòa bình đơn chiếc quây quần với nhau
Nguyên trinh chưa mối tình đầu
Thuyền không bến đợi biết đâu là tình
 
Đơn sơ mái lá một mình
Mâm cơm một bát… bóng hình lặng câm
 Thạch sùng chặc lưỡi tri âm
“Chăn đơn tri kỷ” tháng năm rộng dài
 
Tuổi xuân sáng láng tượng đài
Xế chiều cửa đóng then cài đợi đêm
Gió vô nghĩa thổi ngoài hiên
Trăng vô duyên đậu bên thềm chờ mai

Đơn thân biết cậy nhờ ai
Mỗi khi khó ở gọi vài bà “cô”
Nghĩa tình còn chút nguyên sơ
Tay xương ve vuốt da thô đồi mồi
 
Tóc sương, tóc trắng cả rồi
Cây già lá úa nói lời cành khô
Hẹn khi hết kiếp bơ vơ
Về bên dòng suối hai bờ trắng lau
 
Núi cao, biển rộng, sông sâu
Trời xanh thăm thẳm nỗi đau nhân tình

N.V.H
 

 _________________
Tác giả Nguyễn Văn Hùng (Hà Nội)
ĐT: 0977237900
Email:
hunglangrua45@yahoo.com.vn

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Hồ Đình Bắc - hodinhbac@gmail.com - 0912280375 - Thành phố Vũng Tàu,Tỉnh BR-VT  (Ngày 23/10/2012 18:54:32)

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng để lại bao di chứng : Chất độc màu da cam, Lỗi hẹn rồi nhỡ lứa duyên tơ khi tuổi dần xế bóng. Không biết bao nhiêu các chị các em khi hòa bình trở về quê hương đã lầm lũi một mình, sụ hy sinh ấy còn là nỗi niềm của bao nhiêu người làm thơ viết báo về những người anh hùng ấy. Tôi cũng trong tâm trạng ấy, đã viết bài thơ :"Bến không chồng" xin được góp với tác giả và bạn đọc:

Bến “không chồng”

Ghé qua thăm bến “không chồng”
Giờ buồn hiu hắt đò không có người

Ngày xưa vọng tiếng đò ơi
Đã nghiêng tay lái đò bơi ngang dòng

Lạnh lùng chở khách qua sông
Nối hai bờ nhớ mà lòng quạnh hiu.

Mình em giữa bến cô liêu.
Ngày qua tháng lại bao điều thị phi

Nhớ ngày xưa tiễn anh đi
Lời thề sông nước - đợi khi anh về

Mỏi mòn trên bến sông quê
Ngày đi thì có ngày về thì không.

Để rồi thành bến “không chồng”
Con côi chờ bố cho lòng quặn đau.

Bến xưa giờ đã có cầu
Đò không còn khách bến sầu - cô đơn.

2/12/2011

Hồ Đình Bắc.

Xin cảm ơn tác giả đã viết bài thơ đầy cảm xúc với "xóm không chồng" da diết với câu kết: "Núi cao, biển rộng, sông sâu

Trời xanh thăm thẳm nỗi đau nhân tình".

  Mai Quốc Quỳ - maiquocquy1945@gmail.com - 01698021727 - 76/51Dư hàng/Lê Chân/Hải Phòng  (Ngày 23/10/2012 0:00:24)

Chia sẻ vói tác giả bài thơ "Xóm không chồng " tôi có bài viét về các chi khi hoàn thành nhiệm vụ trở về với quê hương, nhưng hoàn cảnhb cũng tương tự ...
Giọt nắng trong nhà

Tuổi xuân phơi phới vào đời
Xung phong đi khắp nơi nơi chiến trường
Hoàn thành nhiệm vụ tiền phương
Hoà bình thống nhất quê hương em về

Mái tranh hiu hắt ven đê
Một mình một bóng đi về sớm khuya
Nhỡ nhàng tuổi đã quá trưa
Chẳng ai lui tới, tình xưa đâu rồi

Em ngồi gương ngắm mình soi
Lung linh giọt nắng xuyên nơi nóc nhà
Chợt mưa em căng tăng* ra
Ngỡ mình nằm giữa rừng già Trường Sơn

Cuối đời em vẫn cô đơn
Giường đôi lẻ bóng, gối ôm bạn cùng
Cắn răng nín chặt đáy lòng
Nghĩ suy thăm thẳm, đêm trường Trăng suông

Tặng chị em TNXP 27/7/2008 M.Q.Q

  VŨ VĂN THỊNH  - vuvanthinhkkienxuong@gmail.com. - 01678.199.195 - T.T.Thanh Nê Kiến Xương .T.BV  (Ngày 22/10/2012 20:25:43)

Xin chào tác giả; NGUYỄN VĂN HÙNG bài thơ làm vào 20-10 quả là hợp và hay .Tôi xin tri ân thêm mấy câu

Tuổi xuân dồn sức...chiến tranh
Biết bao cô gái gom thành một quê
Trinh nguyên chưa một lời thề
Phận đời đơn chiếc,bộn bề bão dông

Buồn buồn tiếng xóm không chồng
Nỗi đau vò xé,trong lòng canh thâu
Tóc sương điểm trắng mái đầu
Vì dân,vì nước,nỗi sầu đa mang

Đất nước tươi đẹp khang trang
CHỊ LÀ ĐUỐC SỐNG.Sử vàng thời nay

ngay 22/10/2012

VŨ VĂN THỊNH







 

  trinh phu da - datnuoct@yahoo.com - 01698231580 - truong THCS Thanh An Thach Thanh Thanh Hoa  (Ngày 22/10/2012 17:37:13)

xin chân thành nói lời kính phục anh Nguyễn Văn Hùng.Nỗi đau người trong cảnh không thể nói thành lời...!và người ngoài cảnh cũng ít người biết tới.

Các bài khác: