XÓM KHÔNG CHỒNG

Nguyễn Văn Hùng
Chiến tranh đi hết tuổi xuân
Hòa bình đơn chiếc quây quần với nhau
Nguyên trinh chưa mối tình đầu
Thuyền không bến đợi biết đâu là tình
Đơn sơ mái lá một mình
Mâm cơm một bát… bóng hình lặng câm
Thạch sùng chặc lưỡi tri âm
“Chăn đơn tri kỷ” tháng năm rộng dài
Tuổi xuân sáng láng tượng đài
Xế chiều cửa đóng then cài đợi đêm
Gió vô nghĩa thổi ngoài hiên
Trăng vô duyên đậu bên thềm chờ mai
Đơn thân biết cậy nhờ ai
Mỗi khi khó ở gọi vài bà “cô”
Nghĩa tình còn chút nguyên sơ
Tay xương ve vuốt da thô đồi mồi
Tóc sương, tóc trắng cả rồi
Cây già lá úa nói lời cành khô
Hẹn khi hết kiếp bơ vơ
Về bên dòng suối hai bờ trắng lau
Núi cao, biển rộng, sông sâu
Trời xanh thăm thẳm nỗi đau nhân tình
_________________
Tác giả Nguyễn Văn Hùng (Hà Nội)
ĐT: 0977237900
Email: hunglangrua45@yahoo.com.vn
|
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng để lại bao di chứng : Chất độc màu da cam, Lỗi hẹn rồi nhỡ lứa duyên tơ khi tuổi dần xế bóng. Không biết bao nhiêu các chị các em khi hòa bình trở về quê hương đã lầm lũi một mình, sụ hy sinh ấy còn là nỗi niềm của bao nhiêu người làm thơ viết báo về những người anh hùng ấy. Tôi cũng trong tâm trạng ấy, đã viết bài thơ :"Bến không chồng" xin được góp với tác giả và bạn đọc: Chia sẻ vói tác giả bài thơ "Xóm không chồng " tôi có bài viét về các chi khi hoàn thành nhiệm vụ trở về với quê hương, nhưng hoàn cảnhb cũng tương tự ... Xin chào tác giả; NGUYỄN VĂN HÙNG bài thơ làm vào 20-10 quả là hợp và hay .Tôi xin tri ân thêm mấy câu xin chân thành nói lời kính phục anh Nguyễn Văn Hùng.Nỗi đau người trong cảnh không thể nói thành lời...!và người ngoài cảnh cũng ít người biết tới. |