Thứ sáu, 26/06/2026,


Cau già (Nguyễn Thị Thúy Ngoan) (27/09/2012) 

  CAU GIÀ

  Nguyễn Thị Thúy Ngoan

 Xin anh đừng nhớ làm chi
Sân rêu - tường mốc - xanh rì nỗi đau

Vấn vương cho đắng lòng nhau
Lá trầu đã héo - quả cau thì già

Em ngồi gom nhặt cánh hoa
Cây vườn đổ cả… chiều tà vào vào sân!

23/6/2012
N.T.T.N


____________
Nhà thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan
Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam
Email: ngoanhp20@gmail.com
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  vũ hữu bình - huubinhhd@gmail.com - 01635613207 - gia lộc . hải dương  (Ngày 29/10/2012 18:35:27)


xin chia xẻ với chị bài :

CHIỀU HOÀNG HÔN

Đừng nhìn em nữa anh ơi
đồng quê đã có chim trời bay qua
tiếc làm chi buổi chiều tà
tiếc chi nắng nhạt la đà hoàng hôn
ngày mai tỉnh giấc qua đêm
mặt trời lại đỏ mọc trên cánh đồng
tiếc làm chi kẻ có chồng
trăm phương vạn mối tơ hồng còn se

  Đặng Như Toại - Nhutoai56@yahoo.com - 016445899508 - Mĩ Đình II, Từ Liêm, Hà Nội  (Ngày 03/10/2012 10:20:06)

Xin được chia sẻ cùng TG đôi vần lục bát:
Ngồi buồn nhặt sợi nắng hanh
Nối cùng tơ giấy dệt thành trang thơ
Gửi ai chín đợi mười chờ
Đang ngồi nhặt cánh hoa thưa chiều tà
Đừng lo trầu héo, cau già
Có người đang muốn biết nhà... tới thăm.
Xin gặp lại TG trong các bài thơ sau.

  Lê Dương - hlhaiduongcuatoi@gmail.com - 01695550779 - Hải Phòng  (Ngày 30/09/2012 18:36:02)

CAU VÀ TRẦU CỦA THÚY NGOAN



Chị Thúy Ngoan kính mến!

Vô tình Lục Bát, em được gặp lại chị với bài "Cau già". Những ngày rất bận rộn vừa qua đã không cho em thời gian để quay lại đây tâm sự cùng chị được. Nhưng bài thơ của chị cứ đeo bám, ám ảnh em ngay cả trong giấc ngủ.



Chị -Trái tim tàn nhang - Vò rượu rỗng - Nón không quai. Chị vẫn vậy: "nuôi con bằng xác, nuôi thơ bằng hồn", vắt kiệt tâm tình cho mỗi câu thơ.

Em đã thuộc rất nhiều thơ của chị, trong đó không ít hình ảnh về loài cây cô tích: "Ngày xưa nào dễ ai quên/ Hoa cau làm gạo, đỗ quyên làm tiền.... hoa cau không phải bùa mê/ phố đông mà vẫn nhớ quê cồn cào". Chị ơi, "hương cau ở phố" da diết bao nhiêu thì "Cau già" tủi buồn bấy nhiêu. Nó làm em nhớ tới bài "Xin đừng" của chị:

"Xin đừng nhớ lại làm chi

Tuổi xuân đã cạn, tóc thì đã sương

Thơ buồn như sợi chỉ vương

Em ngồi khâu lại vết thương cuối mùa"

Nếu "Xin đừng" hình ảnh là người đàn bà đang tự chữa một vết thương lòng còn chưa kéo miệng, thì ở "cau già" dường như vết thương ấy đã lên da non rồi. Ác thay, mỗi dịp trái gió trở trời nỗi đau lại ùa về, cắn rứt. Trái tim chị không làm bằng đá, nó là "Trái tim tàn nhang", là "thanh củi ướt xăng ướt dầu" càng nhaỵ cảm nỗi đau sẽ càng chồng chất nỗi đau, để rồi khi nhìn lại lòng mình chị phải thốt lên:

"Xin anh đừng nhớ làm chi

Sân rêu - tường mốc - xanh rì nỗi đau"

Đàn bà sinh ra vì đàn ông cần họ, ngược lại đàn bà sẽ ra sao nếu không có đàn ông? Đến, rồi đi, ngang qua đời nhau cũng đều để lại dấu giày. Như con ngõ nhỏ, bức tường vôi... mọi tác động của thời gian và hơi ấm con người đều hiện hữu trong đời ta. Trong "cau già", người đàn bà của chị đã ngồi đó từ lâu lắm với nỗi cô đơn - cô đơn đến hoang phế hóa thành trầm tích. Chị nhớ không, truyện Kiều có câu này: "Dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh". Khoảng thời gian người đàn ông của Đạm Tiên ra đi chưa dài, sự phong hoá mới chớm xuất hiện thôi mà cũng đủ nàng ấy xa lìa nhân thế. Với "Xanh rì nỗi đau" kia hậu thế của Nguyễn Du sẽ ra sao?

Nói về hình thức trình bày câu 8 trong cặp lục bát trên, em rất tán thành vơi chị của chị. Nếu chị dùng dấu phảy thì đó chỉ là câu thơ liệt kê hình ảnh: Cái sân rêu, mảng tường mốc, đều xanh rì nỗi đau. Chức năng nối các bộ phận song song, tương đương nhau của dấu gạch ngang đã làm câu thơ chuyển nghĩa ngoạn mục mà vẫn đảm bảo nhịp thơ: Em là sân rêu - em là tường mốc - em là xanh rì nỗi đau. Nhún nhường, chân thành mà vẫn đau đáu đến thế, dẫu chị có một lần, chứ ngàn lần "xin anh đừng nhớ làm chi" thì anh ấy và độc giả cũng không thể quên nổi chị.

Chị yêu quý!

Cũng là trầu cau và tâm sự người đã đi qua đời ta, chị đã từng nói thế này:

"Bây giờ mặc kệ nắng mưa

Ớt cay cũng ngọt, chát chua cũng cười!

Một lần trầu đã quệt vôi

Một con đò vỡ sóng dồi phía sau"

( Xin đừng)

Lá trầu sót lại cuối tiệc đời ấy đã từng chấp nhận đến thế, cam chịu đến thế để được tươi với thời gian, nay đã khác rồi. Câu thơ chị xót xa thực tế của người đàn bà đứng trước những chương cuối của cuộc đời (Bởi biết chị đã lâu, được ngắm khuôn mặt buồn của chị nên em mới quy kết là giầu quả cau là thân xác. Thực lòng em chỉ muốn hiểu đó là hình ảnh của kỉ niệm đã tàn phai mà thôi).

Vấn vương cho đắng lòng nhau

Lá trầu đã héo, quả cau đã già.

Là dư vị của nỗi buồn, nhưng "chát chua" là sự trách cứ, giận dỗi bong ra, ngược lại "đắng lòng" là nỗi đau âm thầm, đeo bám, nén vào.

Em đã rất có lý khi cho rằng "trầu héo, cau già" chị nói chỉ là kỉ niệm đã phai, (không phải lá trầu quả cau của nữ sĩ họ họ HỒ). Bởi trong thực tế vườn trầu héo cau già làm gì có hoa cho chị nhặt? Những canh hoa người đàn bà xếp lại là những gì đẹp đẽ của một thời dể nhớ. Phải chăng một trong số đó là:

"sân đình trốn chạy ú tim

Dưới trăng thơ dại mà tìm lấy nhau"

(Hương cau phố)

Mới ngày thơ ngây là thế, đắm say là thế, thoắt cái đã đau đớn, u buồn, ám ảnh nhường này:

"Em ngồi gom nhặt cánh hoa

Cây vườn đổ cả... chiều tà vào sân"

(Cau già)

Chị yêu quý!

Những quả cau cuối vụ dù ngả màu vàng uá, khi nó buông xuống lăn lóc với rêu phong là để chờ đợi một mầm xanh sẽ chào đời. Nhưng khi một vườn xanh đổ cả, sẽ là gì hả chị? Vô vọng, đớn đau nào dìm ta hơn thế nữa? Em vẫn muốn nghĩ xa hơn một chút: Thay mới một điêu tàn là nguy nga, phía sau một chiều tà là ánh trăng dịu dàng hoặc trời sao lấp lánh.

Chúc chị một đêm Trung thu ngọt ngào nhất!

TB: 1/3 buổi chiều nay em đã dành cho chị rồi đó. Giờ em chuẩn bị cho con đi đón Trung thu đây.

(Số đt này em không dùng nữa, tên em cũng đổi đi. Em muốn mình không lệ thuộc vào bóng hình cũ như chị đã từng biết).

  Nguyễn Trọng Liên - nguyentronglien2000@yahoo.com - 0904 130 465 - TP Thanh Hóa  (Ngày 29/09/2012 11:19:08)
Chỉ với 6 câu lục bát mà "tròn trịa" nỗi đau duyên phận.
Chúc mừng tác giả có một bài thơ hay!


Em ngồi gom nhặt cánh hoa
Cây vườn đổ cả… chiều tà vào vào sân!

Ngẩn ngơ "tứ", quặn đau "vần"
Mong sao cau với trầu không không già
Trăng vẫn nghiêng trước sân nhà
Và...sao vẫn mọc, Thiên hà vẫn quay
Xin người khỏa nắng bàn tay
Để ta rơi một đốm say giữa chiều...
  Nguyễn Tiến Bình - tienbinh_nguyen@yahoo.com.vn - 01686711077 - Số 111 , A6 , phố 8-3 , Hà Nội  (Ngày 28/09/2012 20:45:22)


Thơ họa của Bùi Văn Bồng
Càng đọc càng thấy đúng ông thơ tài!
 

  Đặng hữu Lượng - danghuuluonga7@gmail.com - 0313751378 - Số 9a7Vanj Mỹ Ngô Quyền Hải phòng  (Ngày 28/09/2012 19:26:55)

Chào Thúy Ngoan .

Bài thơ này buồn lắm - trách thân phận mình - Hình như là cũng trách Anh Cho nên :


CÂU CA CỔ ;
Ví dầu Em có thương yêu
Đôi ta chụm đá chung niêu giữa đồng !

Mấy lần Anh đã tỏ lòng
Chúng mình ra giữa cánh đồng chung niêu !

Thế mà Em có chịu đâu
Mấy lần anh định mua trầu cau sang

Ngại rằng bến nước , đò giang
Biết người ta có thèm màng mình không !

Buồn lòng duyên phận long đong
Gửi Lục bát "vẫn Một lòng "EM - ANH "
Từ nay thề dưới ánh Trăng
Một lòng , một dạ - kết thành lứa đôi !

VUI SAO NGÀY SẮP ĐẾN RỒI
TRUNG THU NÀY HAI CHÚNG MÌNH NGỒI NGẮM TRĂNG !

xIN CHÀO - Hẹn gặp lai
28.9.2012



 

  bùi văn bồng - bvbongqd@gmail.com -  - Cần Thơ  (Ngày 28/09/2012 12:46:12)
Tặng Cau già Thúy Ngoan:


TÌM LẠI THU XƯA
* Bùi Văn Bồng

Mùa thu thay áo cho ai
Để rồi ai cứ đợi hoài bóng xưa
Rân rân chân tóc gió lùa
Dịu lòng như đã mắc bùa hương say


Biết là tình mượn nhớ vay
Mà sao vẫn ngóng phút giây gặp người
Gió thu chải mướt nụ cười
Nắng thu như thể trêu ngươi má hồng



Cỏ may lất phất cơn giông
Khâu thương đính vội chút lòng đa đoan
Dại nào bằng dại díu dan
Nợ tình càng nén thời gian càng đầy

Những đêm sợi nhớ ken dày
Những hoàng hôn gió vén mây thả buồn
Mưa thu mầm nhớ tươi non
Nắng thu nhuộm ửng sườn non ánh vàng



Người đi để lại mơ màng
Một đời xa xót lỡ làng rụng mơ
Lá thu rụng lối đợi chờ
Tình thu rụng bến sông mơ nổi chìm


Hương thu lặng khép im lìm
Đành theo ngọn gió đi tìm…ngày xưa.
BVB

--------------------------------------/
  Tú Lục Bát - tulucbat@gmail.com - 097858 9053 - Hà Nội  (Ngày 28/09/2012 11:01:02)

Đúng là thơ của Nhà thơ!
Chỉ dăm câu đủ mộng mơ, nỗi niềm.
Thu đời đằm thắm cõi riêng
Xin ai đừng vấn vương phiền lòng nhau.

Trẻ xinh... cảm nhận rất mau,
À ơi... anh muốn, anh cầu mong em...
Nhà thơ không trẻ... lặng im,
Trang thơ đâu phải chỗ... tìm tán nhau.

Đọc thơ cảm nhận đôi câu,
Tình riêng xin chớ bắc cầu ở đây.
Xin ai nhớ lấy câu này!

TLB

  Vũ Văn Toàn - vutoan@gmail.com - 0978528781 - Báo Văn nghệ Hòa Bình  (Ngày 28/09/2012 10:02:37)

Tôi thích quả cau già của nhà thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan!

  Nguyễn Thị Thúy Ngoan - Ngoanhp20@gmail.com - 0988760863 - 116/261 Trần Nguyên Hãn-Lê Chân-HP  (Ngày 28/09/2012 8:23:42)

Cuộc đời đã đưa tôi đến với thơ. Những nỗi niềm cay đắng viết nên thơ, rút từ gan ruột của cuộc đời chia sẻ cùng bạn đọc, xin được nước mắt của bạn đọc viết thành thơ.
Có một câu của ai đó: " Có hiểu được nỗi đau, mới thấy hết giá trị, niềm vui hạnh phúc, để rồi biết năng niu trân trọng, biết giữ gìn vun vén".

Xin cảm ơn rất nhiều đến các bạn đọc gần xa, đã chia sẻ cùng Thúy Ngoan, cũng như chia sẻ với những người có cùng hoàn cảnh.

  Nguyễn Tiến Bình - tienbinh_nguyen@yahoo.com.vn - 01686711077 - Số 111 , A6 , phố 8-3 , Hà Nội  (Ngày 28/09/2012 0:01:12)

LÒNG VỚI "CAU GIÀ"

Trầu đã héo, cau đã già
Sân rêu, tường mốc, "chiều tà" vào sân
Cây vườn "đổ cả" mấy lần
Nỗi đau tàn úa, tấm thân nát nhàu...

Mà vẫn vương vấn sắc màu
Chẳng e lòng đắng, úa trầu,tàn cau
Cây vườn rồi lại xanh màu
Cánh hoa tươi mới,úa nhàu lại xanh

Đừng gàn nỗi nhớ của anh
Vấn vương đang lắm, tác thành đang mong
Sẽ xanh rì cả khối lòng
Cau- trầu- vôi thắm mãi trong tình đời!

  Hà Phương - Phươnghe2011@yahoo.com - 01262890760 - Bình Dương  (Ngày 27/09/2012 21:09:01)

Đọc thơ Thúy Ngoan sao mà đậm nét sầu :
-" Xin anh đừng nhớ làm chi
Sân rêu, tường mốc xanh rì nỗi đau.!"
Xin chia sẻ cùng TG đôi dòng nhé!

HONG NẮNG

Ta xin làm nắng xôn xao
Hong xinh môi thắm , nỗi đau vơi dần
Nguyện làm đôi bạn tương lân
Trầu tươi, cao dẽo..vui sân đôi nhà.!

* Thân chúc chị luôn khỏe, vui với trang thơ nhé !.

Hà Phương ( BD )

  Dương Đoàn Trọng - trong867017@gmail.com - 01687685911 - Lam Điền Chương Mỹ Hà Nội  (Ngày 27/09/2012 16:24:37)

Nhà thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan với những tứ thơ tâm trạng ai đã đọc không thể quên ngay . D.Đ.T xin họa lại bài thơ của chị .Chúc nhà thơ vui và có nhiều bài thơ vui .


Thơ buồn nào có ích chi
Khơi lên quá khứ làm gì thêm đau
Ví bằng nếu hiểu lòng nhau
Trầu vàng tươi lại quả cau quên già
Chung tay chăm bón vườn hoa
Ngày ngày hương tỏa trong nhà ngoài sân !

D.Đ.T

  Mai Quốc Quỳ - maiquocquy1945@gmail.com - 01698021727 - 76/51Dư hàng/Lê Chân/Hải Phòng  (Ngày 27/09/2012 15:41:52)

Đoc"Cau Già" của TG Thúy Ngoan thấy có tâm trạng buồn hiện trên khuôn mặt trẻ đẹp (nếu là ảnh của TG) tôi xin chia sẻ mấy vần

Nếu mà ảnh của Thúy Ngoan

Thì ai dám nghĩ,cau toan đã già



Giầu kia héo chắc cũng là

Vắng người hôm sớm chiều tà sẻ chia



Sân rêu tường mốc hoa rơi

Tôi nguyện xin được...đến nơi.

Làm vườn

Không công!!!

HP M.Q.Q 27/9/2012

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Tam Sơn - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 27/09/2012 15:25:50)

TRẦU XANH
(họa thơ"Cau già" của N.T.T.N)

Em ơi buồn mãi làm chi
Có mưa có nắng làm gì phải đau ?

Mặc dù năm tháng xa nhau
Trầu vẫn xanh lá thương cau,đâu già

Anh ươm nụ - em chăm hoa
Vườn yêu chim hót vui nhà rộn sân !
Phạm Tự

  nguyễn Khắc Kình - lynguyenlien1946@yahoo.com - 0904323633 - Hà Đông-Hà Nội  (Ngày 27/09/2012 15:12:08)

Nhà thơ Đất Cảng Nguyễn Thị Thúy Ngoan có lời " Cau già" sao mà đắng đót xa xôi quá!
Xin anh đừng nhớ làm chi
Sân rêu, tường mốc-xanh rì nỗi đau...

Xin chia sẻ cùng tác giả " Cau già " đôi câu cảm tác:

Cau già, trầu héo càng cay
Càng sâu từng trải càng say hương Đời

Sợ gì nắng xế người ơi
Ngắm bông hoa nở mà vơi nỗi niềm...

Nhớ mong thường lắng vào đêm
Câu thơ đắng đót dễ mềm lòng nhau

Nơi Em có nỗi "xanh đau"
Hồn ai bật dậy một câu thơ buồn?

Chúc Nhà thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan có nhiều bài thơ hay nữa, thơ hay nhưng buồn một chút cũng được!...

NGUYỄN KHẮC KÌNH_ HÀ ĐÔNG

  Vinh Đào - vinhhoangthp@gmail.com - 0934312589 - thp  (Ngày 27/09/2012 15:00:00)

Thấy thơ là thấy người, thấy một tâm hồn thơ sâu lắng, âm thầm, muốn xé tan bầu trời âm u..."Tiếng cười xanh mướt giàn trầu. Cau già lại trổ hoa đầu mùa thu" Em có mấy câu tặng chị...

Cau già...trầu héo có sao..!
Sân rêu...tường mốc dạt dào hồn thơ
Chị đừng làm gió ngẩn ngơ
Cau già hoa nở người chờ ngoài sân
Trầu giờ lá lại xanh dần
Chị đừng khe khắt...với ngàn nỗi đau
"Vấn vương cho đắng lòng nhau"
Mặc cho trầu héo...quả cau có già
Để người gom những xót xa
Mong là hạt nắng chiều tà cùng trăng..!
Vinh Đào


 

  Đao van Tho  - tdaovan11@yahoo.com.vn  - 01674156001  - Đan phượng -Ha nôi   (Ngày 27/09/2012 14:33:59)

Xin được chia sẻ mấy câu thơ buồn với chị Thúy Ngoan nhé .
Chợt một ngày ta nhận ra ta
Từ mảnh vụn chiếc lọ hoa mới vỡ
Khu vườn hoang ngôi nhà để ngỏ
Gió hoang tràn ...tường mốc sân rêu

Chúc chị vui

 

  Trần Thị Thanh Liêm - thanhliemdainam@yahoo.com - 0987 641 698 - Ngành tiếng Trung, Đại học Đại Nam 56 Vũ Trọng Phụng Hà Nội  (Ngày 27/09/2012 14:22:08)

"Xin anh đừng nhớ làm chi
Sân rêu - tường mốc - xanh rì nỗi đau"...

Nhà thơ Nguyễn Thị Thúy Ngoan ơi? Sao thơ buồn vậy chị? Những gì đã qua, cho qua đi chị ạ. Xin chúc chị an vui & hạnh phúc chị nhé!

TTTL (tiengtrungdainam.com)

  lương thế phiệt - luongthephiet2@yahoo.com - 0977491935 - Vân Tra ,An Đồng, An Dương, Hải Phòng.  (Ngày 27/09/2012 13:25:42)

"Cây vườn đổ cả… chiều tà vào vào sân!"
Thơ Thúy Ngoan luôn mang thân phận người phụ nữ với những nỗi buồn đau ở nhiều giác độ khác nhau. nhưng cái đặc biệt rất riêng của chị đó không phải là những lời kêu than, ủy mị và thảm thiết. cái buồn đau ở thơ chị mang nhiều dư vị cả đắng cay, mặn chát lẫn ngọt ngào làm cho người đọc thích thú và dễ đồng cam cùng tác giả. Chúc mừng một bài thơ hay của chị.

Các bài khác: