ĂN MÀY

Lương Thế Phiệt
Dốc lên - bà lão ăn mày
Nón mê một mảnh, áo gầy tả tơi
Bóng bà hay bóng mẹ tôi?
Đường xuân náo nức chân người cứ đi
Nón mê vẫn chẳng có gì
Trèo lên ngược dốc, xuống thì đường cong.
Ăn mày ai có ai không
Tôi ăn mày chính lưng còng ngồi kia.
L.T.P
_________________
Tác giả Lương Thế Phiệt (Hải Phòng)
Thành viên Ban vận động thành lập
CLB Lụcbát Việt Nam, ĐT: 0977491935
Email: luongthephiet2@yahoo.com.vn
|
Xin kính chào Tác giả với thi phẩm "Ăn mày" thật đau xót và tê tái để rồi phải thốt lên: "Ai làm cho mẹ ta ra ăn mày?" đầy chua chát và giận dữ. Vâng! Với chia sẻ của nhiều độc giả cùng tâm trạng và một góc nhìn khác tôi xin gửi tới TG bài thơ: Anh ơi em Đào Vinh chúc anh với bài thơ" Ăn mày" thật cảm động, nhân văn, tê tái. Hình tượng người mẹ đi ăn xin, ta nghĩ gì cho cuộc sống ngày mai sẽ không còn những bà mẹ phải lang thang như mẹ trong bài thơ của anh. Em xin có cùng tâm sự với anh Phiệt qua bài" Mẹ về với chúng con" Lương Thế Phiệt xin chân thành cảm ơn LUCBAT.COM, cảm ơn các anh trần Hữu Lượng, Đỗ Lương Điền, Cao trần Nguyên và Phạm Văn Tự đã chia sẻ cùng LTP. Kính các anh sức khỏe và mong có ngày được hội ngộ. GẦY HAO...
Xin được đồng cảm cùng tác giả
|