Thứ sáu, 26/06/2026,


Ăn mày (Lương Thế Phiệt) (24/09/2012) 

ĂN MÀY



Lương Thế Phiệt

Dốc lên - bà lão ăn mày
Nón mê một mảnh, áo gầy tả tơi

Bóng bà hay bóng mẹ tôi?
Đường xuân náo nức chân người cứ đi
Nón mê vẫn chẳng có gì
Trèo lên ngược dốc, xuống thì đường cong.

Ăn mày ai có ai không
Tôi ăn mày chính lưng còng ngồi kia.

L.T.P

_________________
Tác giả Lương Thế Phiệt (Hải Phòng)
Thành viên Ban vận động thành lập
CLB Lụcbát Việt Nam, ĐT: 0977491935
Email: luongthephiet2@yahoo.com.vn

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Đặng Như Toại - Nhutoai56@yahoo.com - 016445899508 - Mĩ Đình II, Từ Liêm, Hà Nội  (Ngày 04/10/2012 10:27:44)

Xin kính chào Tác giả với thi phẩm "Ăn mày" thật đau xót và tê tái để rồi phải thốt lên: "Ai làm cho mẹ ta ra ăn mày?" đầy chua chát và giận dữ. Vâng! Với chia sẻ của nhiều độc giả cùng tâm trạng và một góc nhìn khác tôi xin gửi tới TG bài thơ:
"Một góc Xưa và Nay"
Ba đời
địa chủ
ngày xưa
bát cơm
cho chó ăn thừa...
cất đi.
Thời nay
các đại gia
thì
giò, nem, ninh, mọc
đổ đi ...
chuyện thường.
Vào hàng "Dê núi"
"Cầy hương"
mới hay
cán bộ mình thương dân
nhiều!
Xin chào TG và hẹn gặp anh trong các bài thơ sau.
Chúc Anh sức khỏe.

  Vinh Đào - vinhhoangthp@gmail.com - 0913576936 - thp  (Ngày 26/09/2012 14:05:06)

Anh ơi em Đào Vinh chúc anh với bài thơ" Ăn mày" thật cảm động, nhân văn, tê tái. Hình tượng người mẹ đi ăn xin, ta nghĩ gì cho cuộc sống ngày mai sẽ không còn những bà mẹ phải lang thang như mẹ trong bài thơ của anh. Em xin có cùng tâm sự với anh Phiệt qua bài" Mẹ về với chúng con"
Dép lê năm tháng bụi trần
Nón mê áo rách xin phần cơm rơi
Con đâu mà mẹ chơi vơi
Lưng còng mẹ gánh cuộc đời hắt hiu
Một đồng nếu biết chắt chiu
Run run tay mẹ dặt dìu đớn đau
Mẹ ơi ...quê mẹ ở đâu..?
Chúng con giúp mẹ về sau đỡ buồn
Nghẹn ngào nước mắt mẹ tuôn
Như dòng suối ấm từ nguồn trẩy ra
Nhìn mẹ lòng thấy xót xa
Không nơi nương tựa tuổi già mẹ ơi..!
Xây nhà tình nghĩa con mời
Mẹ về sinh sống thảnh thơi tuổi già
Mọi người chung một mái nhà
Xum xuê cây trái kết hoa đời đời
Mẹ như sao sáng giữa trời
Soi đường dẫn lối con thời lớn khôn
Mẹ là ánh sáng tâm hồn
Cho đàn con vượt đường trơn mỗi ngày
Mỗi người chung góp một tay
Lo cho các mẹ xuân nay chan hòa..
Vinh Đào thp

  lương thế phiệt - luongthephiet2@yahoo.com - 0977491935 - Vân Tra ,An Đồng, An Dương, Hải Phòng.  (Ngày 25/09/2012 22:54:19)

Lương Thế Phiệt xin chân thành cảm ơn LUCBAT.COM, cảm ơn các anh trần Hữu Lượng, Đỗ Lương Điền, Cao trần Nguyên và Phạm Văn Tự đã chia sẻ cùng LTP. Kính các anh sức khỏe và mong có ngày được hội ngộ.

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Tam Sơn - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 25/09/2012 21:39:24)

GẦY HAO...
(họa thơ"Ăn mày" của L.T.P)
Gầy hao...lê bước ăn mày
Tay gậy tay bị...kiếp này tả tơi !

Ô kìa xưa dáng Mẹ tôi
Phồn hoa đêm vắng cả đời cứ đi...
Phận quê "cháy"...hết...còn gì?
Mòn hai con mắt,lưng thì đã cong !

Sang giầu phú quí biết không ?
Gậy mòn bị rách...xót lòng lắm kia.
Phạm Tự

  Cao Trần Nguyên - caotrannguyen@yahoo.com - 097 981 4947 - Hạ long-Quảng Ninh  (Ngày 25/09/2012 10:52:35)


ĂN MÀY-Bài thơ buồn mà đau!...Ăn mày ai có ai không
Tôi ăn mày chính lưng còng ngồi Kia.
Xin được chia sẻ với tác giả Lương Thế Phiệt:
ĐẾM GÌ
Bà đếm gì-phải chau mày?
Chắc là bạc lẻ mòn gầy rách tơi,

Trông bà-bóng mẹ của tôi
Đang ngồi mà tưởng như người đang đi
Xem ra chưa có được gì
Xuống thì dốc đứng lên thì bước cong.

Bạc tiền kẻ có người không
Bà đếm bạc lẻ mà còng thêm lưng.

CTN

  Đỗ lương Điền - luongdien2012@yahoo.com - 0983410548 - 7/246 Đường Xuân Đỉnh   (Ngày 24/09/2012 20:04:05)

Xin được đồng cảm cùng tác giả
"Ăn mày có lúc là ta
Đói cơm rách áo thành ra ăn mày"
Cảm ơn Bác Phiệt giỏi thay
Có ngần ấy chữ ,lòng này xót xa
Còng lưng bà lão -cụ già
Chính mình cũng đã từng là ăn xin
hai câu kết cứ lặng im
Để tôi cảm thấy com tim nhói hoài

Câu thơ bác viết quá tài!

Lương Điền

  Đặng hữu Lượng - danghuuluonga7@gmail.com - 0313751378 - Số 9a7 Vạn mỹ Ngô Quyền Hải phòng  (Ngày 24/09/2012 19:33:07)


Chào Anh Phiệt . Bài thơ này buồn lắm - Cảm tác họa mấy vần chia sẻ :

LỜI CÁM ƠN CHÂN THÀNH


ôi cài Tình nặng trong thơ
Đọc mà như thấy giống như Mẹ mình
Đời người ! Ôi ! sự mưu sinh
Trăm cay , nghìn đắng - nín thinh - vẫn cười !

Trách Ai đã nói lên lời
Tôi như cùng với đất trời .....Khóc thương !
Lòng buồn - Tâm trí vấn vương
Bao giờ hết cảnh đoạn trường này đây !

Mong sao đừng thấy cảnh này
Đời tôi ! Mới được một ngày vô tư ! ! ! ....

Chào - hen gặp lại 24.9.2012

 

Các bài khác: