HOA HỒNG TRẮNG
.jpg)
Thục Nguyên
Hoa hồng trắng
Quyện khói nhang.
Buồn
Lên
Ngun ngút
Vầng tang Mẹ hiền.
Chiều
Đơn côi
Viếng cửa thiền
Ai cài hoa trắng
Chạnh
Niềm đau thương.
Hoa hồng trắng
Tựa
Khói sương.
Lá
Rơi
Nhòa nhạt
Vô thường lạnh băng.
Kiếp người bèo bọt
Trăm năm
Tình con thiếu Mẹ
Sầu giăng một đời.
Hoa hồng trắng
Chợt
Ngậm ngùi.
Yêu thương khắc khoải
Mây trời ngừng bay.
Con về
Lòng vắng
Ai hay
Khát khao tiếng Mẹ
Đêm nay lặng buồn.
|
Thục Nguyên xin cảm ơn các anh chị và các bạn Linh Thi, Hòa Văn, Tú Lục Bát, Nguyên Xuân, Đỗ Duy Kỳ Nữ... đã ghé thăm, khích lệ, góp ý kiến và hòa điệu bằng những vần thơ về Mẹ chan chứa yêu thương. Hôm nay em mới vào được netlog, đọc tin nhắn và đọc bài Hoa hồng trắng. Thơ hay, đồng suy nghĩ trong em khi nhớ về mẹ. Em ko biết làm thơ nhưng rất thích đọc và chia sẻ. Cảm ơn anh! Xúc động vì đọc thơ anh Thục Nguyên và nhớ mẹ nên tôi viết bài thơ tặng mẹ, xin chia sẻ cùng anh: Buồn "Hoa hồng trắng Quyện khói nhang. Thanks TN về bài thơ!. Xin chào Thục Nguyên.Với " HOA HỒNG TRẮNG " TN đã nói thay lời những ai không mai đã mất đi NGƯỜI MẸ kính yêu.! Một sự mất mát quá lớn trong đời ,không gì bù đắp được : |