Thứ sáu, 26/06/2026,


Con và Người (Nguyễn Tiến Minh) (28/08/2012) 
CON VÀ NGƯỜI
 
 
Nguyễn Tiến Minh
 
Tương truyền từ thuở trăng non
Trời vê hai khúc dính Con vào Người
 
Phần Con xâu xé tơi bời
Phần Người biết khóc, biết cười, biết ca
 
Phần Con khắc khoải hồn ma
Phần Người cuốc đất, trồng hoa, yêu đời...
 
Vê chi lơ đãng vậy trời?
Phần Con ngồn ngộn, phần Người bé teo.
 
N.T.M
 
 
______________
Tác giả Nguyễn Tiến Minh
96 phố Bồ Đề, Long Biên, Hà Nội.
ĐT : 0438724518
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Dương Đoàn Trọng - trong867017@gmail.com - 01687685911 - Lam Điền Chương Mỹ Hà Nội  (Ngày 28/08/2012 16:09:34)

Tôi đồng tình với ý nghĩ của Nhà thơ Hồ Đình Bắc .( Phần con ngồn ngộn phần người bé teo). Câu này không thể gán cho cả nhân loại được . Với một người thôi cũng có lúc phần con trội lên dữ dội nhưng không ít phần người tỉnh lại vượt lên thắng phần con . Ở một số nhỏ và rất nhỏ thì phần con ngồn ngộn lên thật đấy nó đã lấn át , thậm chí nó đã giết chết phần người ở chính con người đó .Cho nên tôi muốn nói
Kẻ kia đánh mất phần Người
Phải đâu lỗi tại ông Trời vê sai
Đây là ý nghĩ của cá nhân tôi . Có gì không phải xin tác giả và quí vị bỏ qua cho . Xin cảm ơn

  Hồ Đình Bắc - hodinhbac@gmail.com - 0912280375 - Thành phố Vũng Tàu  (Ngày 28/08/2012 14:36:21)
Đọc bài thơ "con và người" của tác giả Nguyễn Tấn Minh tôi có một số ý kiến riêng: Trong cuộc sống thực tại mà loài người được hình thành và tồn tại.Rất may con người ngày càng tiến bộ thì phần con đã bớt đi nhiều, phần người chiếm nhiều hơn (chiến tranh gần như đã chấm dứt trên toàn thế giới).Thù hận bớt đi, chết chóc bớt đi, người với người là bạn.
Thế nhưng với tác giả thì:
"Vê chi lơ đãng vậy trời?
Phần Con ngồn ngộn, phần Người bé teo." chắc rằng nó chỉ đúng một phần nào trong xã hội với một phần nhỏ "con người" thôi.(tôi tin chắc rằng ai cũng có một tỷ lệ phần con trong đó) nhưng không thể ngồn ngộn được mà phần người chỉ có bé teo thế thôi đâu. Nếu thế thì toàn cục sẽ rối lên vì phần "con" đó rồi. Mà xã hội:"Phần Con xâu xé tơi bời" hay là "Phần Con khắc khoải hồn ma" chiếm đến ngồn ngộn thế thì còn gì là xã hội tốt đẹp nữa, trong khi mọi người đa số là người tốt chân chất quê mùa không có biết một câu nói dối sao phần con ngồn ngộn được. Tỷ lệ "người" này có phần "con" rất ít trong đó.
Với tôi: Tôi rất thích câu thơ của tác giả Bùi thị Bình:
"Chắp tay xin lạy ÔNG TRỜI
Phần NGƯỜI già nửa … để vơi nỗi buồn!" và đây chỉ là mong ước của mọi người đối với người có phần "con" nhiều hơn thì bớt đi cho phần người được già nửa cũng là may lắm rồi, chứ thực tế con người đã có già nửa phần là người có phần người già nửa rồi.
Xin tác giả và bạn đọc tham khảo ý kiến của tôi xin cám ơn.
Hồ Đình Bắc.
  Bùi thị Bình  - binhcuong206@yahoo.com - 0912129748 - Ninh Bình   (Ngày 28/08/2012 10:58:29)

Một bài Lục bát ngắn nhưng rất ấn tượng...
Xin phép được thân họa đôi vần cùng Tác giả:


Trách Ông Trời!

Nửa CON già, nửa NGƯỜI non
Ông Trời thiên vị giữa CON và NGƯỜI
Nửa CON gian xảo, tơi bời
Nửa NGƯỜI được chút tiếng cười, khúc ca
Nửa CON, trí trá ranh ma
Nửa NGƯỜI một chút hào hoa với đời

Chắp tay xin lạy ÔNG TRỜI
Phần NGƯỜI già nửa … để vơi nỗi buồn!

  Đặng hữu Lượng - danghuuluonga7@gmail.com - 0313751378 - Số 9 A7 Vạn mỹ Ngô Quyền Hải phòng  (Ngày 28/08/2012 10:35:31)


Xin chào Nguyễn Tiến Minh. Bài thơ của bạn ngồ ngộ nhưng đúng - xin góp vui ít dòng chia sẻ:

Bài thơ trĩu nặng suy tư
Vì "CON NGƯỜI" cũng vốn từ chữ "CON"


"Tương truyền từ thuở trăng non"
Người từ "CON KHỈ" mãi còn đến nay


Bao năm - từ bấy đến rày
Các "CON KHỈ" sống thành bầy đông vui
Còn người tách ra từng đôi
Một nam, một nữ - Thế rồi sinh con!
Con đàn cháu đống sòn sòn
Đến nay NGƯỜI đã đông hơn CON rồi
Nhưng NGƯỜI lại tách thành đôi
Một bên làm lụng xây đời ấm no
Còn CON thì chỉ rình mò
Chỗ nào sơ hở - nhào vô kiếm tiền
Lấy phương châm "NHÂN NGHĨA". Điên!
Lòng tốt vứt bỏ - Chỉ Tiền tiền thôi!
Thế nên từ ngữ ghép đôi
CON, NGƯỜI là thế - Đúng rồi hay sai?


Vẩn vơ cũng góp mấy dòng
Nếu mà không đúng các ông "bỏ quà" (bỏ qua).


Lượng - xin chào - hẹn gặp lại
28.8.2012

  Lê Hoàng Hựu - caycovang@gmail.com - 0909630539 - TP.HCM  (Ngày 28/08/2012 9:28:47)

Xin góp vài dòng con cóc cùng Tác giả

Vê chi lơ đãng vậy trời?
Phần Con ngồn ngộn, phần Người bé teo.
....
Phần con bay bỗng trên đèo
Phần người dưới vực ngặc nghèo tồn sinh

Trời vê thêm một khúc tình
Phần con không nhận phần người nặng vai

Trời buông chẳng đủ sương mai
Gội rửa chẳng hết "đầu ngài" phần con

Các bài khác: