 Nguyễn Thị Hồng Vân - hongvanvt1981@yahoo.com.vn - 0906721957 - Ba Cu - TP Vũng Tàu
(Ngày 09/08/2012 9:28:00)
Hồng Vân xin chân thành cám ơn các thi hữu - bạn thơ: Trần Trọng Chu, Hồ Đình Bắc, Đặng Hữu Lượng, Nguyễn Thanh Tùng, Trần Thị Thanh Liêm, Nguyễn Hồng Duyên, Hà Đức Aí, Trần Mạnh Tuân... đã cảm nhận và họa bài thơ “NHỚ ANH” của HV, đặc biệt là nhừng câu thơ, lời bình sâu lắng lòng người…
HV không biết nói gì hơn...HV xin được ghi nhận tình cảm của các thi hữu - bạn thơ đã dành cho “NHớ ANH” thật nồng nàn, say đắm và chan chứa tình thơ.
” Nhớ anh...buồn thấu khoảng trời” !
Cầu mong nhặt được nụ cười đánh rơi...
Nỗi nhớ của Vũng Tàu là như vậy đó. HV chỉ muốn chia sẻ tình cảm của biển, của con người cũng như thiên nhiên, cảnh vật Vũng Tàu tới các bạn đọc gần xa, cùng các nhà thơ...trên mọi miền của Tổ quốc ! Thật mong ai nào có được diễm phúc “Nhớ Anh” như thế nhỉ ?
Một lần nữa HV xin chân thành cám ơn Ban biên tập lucbat.com chúc các quí vị, các nhà thơ sức khoẻ hạnh phúc và thăng hoa cùng thơ.
VƯỜN THƠ RỘN TIẾNG CHIM CA
Mấy lời cảm tạ tình thơ
"Nhớ Anh" nhớ mãi bao giờ cho quên ?
Xa anh chia sẻ nỗi niềm
Mượn câu lục bát gửi miền nhớ thương !
Biển xanh sóng hát du dương
Trần Trọng Chu nhớ vấn vương lời bình
Vũng Tàu mơ mộng biển tình
Anh Hồ Đình Bắc bóng hình đâu quên?
Hải Phòng phượng đỏ - lửa nhen
Anh Đặng Hữu Lượng nhớ em..."chiều buồn"
Đà Nẵng biển hát chiều hôm
Nguyễn Thanh Tùng đợi...thả hồn đêm trăng !
Quảng Bình quê ngoại rứa răng ?
Trân...Thanh Liêm gửi tình thân thiếp - chàng
Cà Mau đất mũi xốn xang
Hồng Duyên say đắm mơ màng"Nhớ ai"?
Lâm Đồng rạng rỡ ban mai
Anh Hà Đức Ái “đi hài” bình thơ
Hà Nội trăng gió mộng mơ
Thầy Tuân khuya sớm đợi chờ...biển xa !
Tình đời nở rộ muôn hoa
Vườn thơ rộn tiếng chim ca sớm chiều
Bạn thơ nghĩa cả thương yêu
" Nhớ Anh"...ấp ủ Kim - Kiều khát khao...!!!
Hồng Vân
 Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 091353 0266 - Hà Nội
(Ngày 07/08/2012 10:58:19)
"Rưng rưng mờ ánh hoàng hôn
Ngóng về miền vắng… bồn chồn nhớ anh!"
Thôi đừng nhung nhớ... cũng đành
Vui cùng bè bạn chân thành bên em.
Họa vần thơ thật dịu êm,
Sẽ quên người cũ ở miền xa xôi.
Bao nhiêu cung bậc ở đời
Nhớ sao cho đủ hỡi người... nhớ anh.
Bầu trời bao ánh sao xanh,
Ngôi nào sáng nhất... chọn dành cho em.
TMT
 TRỌNG CHU - trongchubd@gmail.com - 0933972791 - 6/9A NGUYỄN DU, VŨNG TÀU
(Ngày 07/08/2012 1:57:47)
Hồng Vân ơi! sao em lại đa sầu đến thế, quyền lực đến thế, mà cũng ác thật cơ: từ nỗi buồn nhớ anh mà em bắt cả không gian, cả cảnh vật, cả biển trời đều phải liên lụy sầu bi cùng em vậy:
"Nhớ anh trăng cũng thẫn thờ
Biển dài rộng thế… bơ vơ giọt tình
Cánh buồm vắng gió lặng thinh
Chiều vương sợi nắng chỉ mình em thôi!"
mà em cũng tài thật cơ, biết dùng những từ rất đặc trưng cho nỗi buồn như: "thẫn thờ", "bơ vơ", "lặng thinh" rồi để đến múc "chỉ có mình em thôi"!...đọc đến đây không ai có thể cầm lòng được đâu em à! Nếu anh diễm phúc được làm nhân vật trong thơ của em thì anh đâu có để yên cho em bắt tội ông trăng, biển cả, cánh buồm phải chịu cảnh thẫn thờ, bơ vơ hay cứ lặng thinh như thế. Anh phải bổ về ngay để làm cho:
Anh về sáng ánh trăng reo
Biển thêm dài rộng, cuốn theo nắng vảng
Buồm căng gió lộng xốn xang.
và anh sẽ ôm chặt lấy em âu yếm, vỗ về để em được:
Em mừng - sợi nắng rộn ràng bên anh.
Ngoài cái tội bắt thiên nhiên cảnh vật phải buồn ra , em còn tự làm khổ lòng mình bằng những tâm sự thật sâu lắng, với bao những kỷ niệm đẹp của mối tình nồng thắm và chan chứa yêu thương:
Bao lời hò hẹn thương yêu
Lặng thầm ấp ủ Kim - Kiều khát khao
Tình anh trao gửi hôm nào
Mộng mơ say đắm… hư hao nỗi buồn...?
Đó là trách hờn dỗi em vậy thôi, chứ anh nếu không được về với em thì chắc lòng anh cũng vậy:
Biết bao nỗi nhớ, niềm yêu
Trái tim cháy bỏng bao điều khát khao
Ruột gan - sống biển cồn cào
Bâng khuâng con nhện ra vào ngẩn ngơ.
Qua những khổ thơ trên anh họa lại để động viên và vỗ về em vậy thôi nhưng chắc còn thua xa cách diễn đạt của em.
Trong bài thơ để diễn tả nỗi buồn trong nhung nhớ em đã dùng những từ: "thẫn thờ", "bơ vơ", "lặng thinh" hay "nhung nhớ", "khát khao", "bồn chồn" v.v.. thật là đắt giá. Những từ đó ngoài để biểu lộ tình cảm ra nó còn làm cho bài thơ mượt mà về làn điệu, du dương về nhạc lý, nên khi đọc bài thơ của em ta thấy nó êm ả như cánh cò, mượt mà như dải lụa càng lâm ly hơn cho tình cảm nhớ nhung, da diết, son sắt hơn trong nỗi yêu thương mong nhớ.
Ngoài ra em còn dùng những hình tượng rất phù hợp: "trăng cũng thẫn thờ","Cánh buồm vắng gió", "Cát vàng nhung nhớ", "Hoàng hôn nhuộm tím" v.v...càng tôn thêm sự nhung nhớ mà như trên anh đã nói là em bắt cả thiên nhiên, bầu trời, trăng gió và biển cát đều phải buồn theo em. Những hình tượng đó nó càng làm sống động hơn chủ đề mà bài thơ em đề cập.
Đặc biết khổ hai câu kết em cũng rất tài tình trong cách dùng từ và hình ảnh: "Rưng rưng mờ ánh hoàng hôn",hay "Ngóng về miền vắng…" rồi "bồn chồn nhớ anh":
Rưng rưng mờ ánh hoàng hôn
Ngóng về miền vắng… bồn chồn nhớ anh!
chỉ có hai câu thôi chứ không cần khổ bốn câu mà em đã đưa độc giả đến một sự hài lòng mỹ mãn.
Cảm ơn Hồng Vân đã gửi tới anh và các độc giả một bài thơ hay, có nhiều điểm mà những người yêu thơ mà nhất là thơ tình như anh cần phải học tập.
Chúc Hồng Vân luôn vui khỏe, yêu đời, yêu bạn thơ và có nhiều sáng tác mới đạt tới đỉnh cao của nghệ thuật.
TRỌNG CHU
 Tác Giả : Hà Đức Ái - haducai1948@yahoo.com - 0978 360 486. - Hội VHNT tỉnh Lâm Đồng
(Ngày 06/08/2012 23:22:10)
LỜI BÌNH :
BÀI THƠ CỦA TÁC GIẢ : NGUYỄN THỊ HỒNG VÂN
Tôi vừa ngồi vào máy chừng 5 phút thì anh bạn nhà thơ đến chơi. Anh thấy tôi lại bình bài thơ NHỚ ANH của HỒNG VÂN. Anh bạn mỉm cười
"đá mé" tôi : "Nhà thơ lại trồng cây si dưới đám mây hồng đấy à ?!"
Tôi tủm tỉm : Cô giáo mới nghỉ hưu mấy tháng nay mà trong Email ghi 1981@ khối anh nhầm ông ạ ! Còn như tôi cứ huỵch toẹt 1948@ là 64 tuổi đấy, ai hợp thì chơi...! Anh bạn tôi hỏi : "Sao ông hay bình thơ cho Hồng Vân vậy ?" Xin lỗi ông nhé ! Thơ có hay, có nghệ thuật
có ẩn dụ, có ý tại ngôn ngoại, bóng gió, sâu xa như kiểu : Nói ở đây mà chết cây Hà Nội mới bình được ông ạ ! Thơ mà không "CẢM" cứ "KỂ"
từ đầu chí cuối thì còn gì để BÌNH...!!!???
Ngay câu đầu bài thơ NHỚ ANH của Hồng Vân đã gây cho chúng ta ấn tượng gai gai :
Nhớ anh trăng cũng thẫn thờ
Biển dài rộng thế...bơ vơ giọt tình
Hồng Vân nhớ người yêu, hay chồng ? mà toàn đổ cho Trăng cho Biển...
"trăng thẫn thờ...biển bơ vơ giọt tình" Chả trách các Cụ ngày xưa đã đúc kết trong Ca Dao Tục Ngữ "Mồm muốn ăn cứ đổ cho mũi...Cắn phải lưỡi cứ đổ cho răng" Thật tài tình "né tránh"...?!
Đọc đến khổ hai :
Lang thang...buồn thấu khoảng trời
Cát vàng nhung nhớ đầy vơi tháng ngày
Xa mờ lưng núi mây bay
Hoàng hôn nhuộm tím phút giây nhớ chiều!
Nhà thơ đi "Lang thang..." buồn đến "thấu khoảng trời" ! Thật kinh khủng có một không hai phải không các bạn thơ ? Không biết chàng trai nào mà diễm phúc được Hồng Vân yêu thế nhỉ...? Ai cũng có tình yêu thương, xa nhớ. Nhưng xa nhớ như Hồng Vân diễn tả
"Mãnh Liệt" như "Cát vàng nhung nhớ...Hoàng hôn nhớ chiều!" chắc là chỉ có nàng Mạnh Khương thương chồng khóc đổ Vạn Lý Trường Thành mới so với Hồng Vân được chăng...?
Và đây câu kết :
Rưng rưng mờ ánh hoàng hôn
Ngóng về miền vắng...bồn chồn nhớ anh!
Nổi nhớ của nhà thơ đã quyện vào dòng nước mắt đến : "mờ ánh hoàng hôn" Vậy có khác gì : "Nhớ ai ngơ ngẩn bồi hồi ? / Như đứng đống lửa như ngồi đống than..."!?
Bài thơ tình của NT Hồng Vân mượt mà cảm xúc, giàu tính cách điệu ngôn từ, ví von, ẩn dụ... cuốn hút bạn đọc buồn theo nỗi nhớ da diết "bồn chồn" của NT khiến chúng ta "Đồng Cảm" mủi lòng cùng TG.
Cái Nghệ Thuật của THƠ - hay ở Ý - TỨ, đẹp ở HÌNH, du dương ở TÍNH NHẠC...Bài thơ hay như men say làm mê đắm bạn đọc, đi vào nội tâm sâu hơn, hàm xúc hơn. Bài thơ NHỚ ANH của Hồng Vân xứng đáng được như thế !
Đà Lạt: 06-8-2012
Hà Đức Ái
 Nguyễn Hồng Duyên - hoatimhd@yahoo.com.vn - 0913417239 - CÀ MAU
(Ngày 06/08/2012 19:57:37)
EM NHỚ AI
Nhớ anh buồn lắm không em
Chiều thu man mác anh thèm song đôi
Nhớ anh sao để mồ côi
Lá vàng hiu hắt anh ngồi nhớ mong
Nhớ anh sao cắt sợi hồng
Buồng cau tơi tả bờ dòng rã tan
Nhớ anh sao để lệ chan
Em về bến khác bàng hoàng tim đau.
HOATIM
 Trần Thị Thanh Liêm - thanhliemdainam@yahoo.com - 0987 641 698 - Ngành Kinh tế - Đại học Ngoại thương
(Ngày 06/08/2012 18:12:02)
CHẲNG HỀ PHAI
Vườn Mai giã biệt mắt cay cay
Nhớ lắm Mai ơi một gót hài
Nàng tới biên cương vui với trẻ
Chàng về hải đảo nhớ cùng ai
Đêm chờ sáng đợi, ngày ngày vắng
Tối nhớ chiều mong, tháng tháng dài
Vì nước quên mình nơi biển đảo
Tương tư tình ấy chẳng hề phai.
Đại học Đại Nam, 06/08/2012
Trần Thị Thanh Liêm (tiengtrungdainam.com)
 Nguyễn Thanh Tùng - tungthanh1951@gmail.com - 05113954151 - Đà Nẵng
(Ngày 06/08/2012 17:59:03)
BAO ĐÊM
***********
"Nhớ anh trăng cũng thẫn thờ
Biển dài rộng thế… bơ vơ giọt tình "
Nhớ anh nhớ cả bóng hình
Bao đêm ôm bóng một mình với trăng.
Chia sẻ cùng TG.
NTT
 Đặng hữu Lượng - danghuuluonga7@gmail.com - 0313751378 - Soos9 A7 Vạn Mỹ Ngô Quyền Hải phòng
(Ngày 06/08/2012 17:02:56)
Xin chào Hồng Vân . Bài thơ đưa một nỗi buồn man mát vaò lòng bất cứ
ai đã đọc . Cảm xúc viết vài dòng chia sẻ :
CHIỀU BUỒN
" Hoàng hôn nhuộm tím phút giây nhớ chiều "
Nhớ chiều hay nhớ người yêu
Bâng khuâng thơ thẩn giữa chiều đìu hiu
Nhớ ngày xưa ấy - đang yêu
Hàng cây đón gió liêu xiêu chúc mừng
Ơi ! Người còn có nhớ không !
Mới cầm tay đã trong lòng xốn xang !
Ôi ! sao hạnh phúc dâng tràn
.................
Người ơi người có còn mang trong lòng
Buổi chiều lộng gió ......xa xăm ! ...
Xin chào - hẹn gặp lại
6.8.2012
 Hồ Đình Bắc - hodinhbac@gmail.com - 0912280375 - Thành phố Vũng Tàu,Tỉnh BR-VT
(Ngày 06/08/2012 12:45:56)
Tác giả Hồng Vân đã khai thác triệt để câu: "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ" Từng ấy câu thơ là từng ấy cảnh buồn: xin được tổng hợp lại:Trăng, biển, cánh buồn,chiều,khoảng trời, cát vàng....đều buồn cả.Nhưng đọc câu thơ này thì lòng thấy thanh thản hơn một chút:"Xa mờ lưng núi mây bay/Hoàng hôn nhuộm tím phút giây nhớ chiều!
Thực ra trong tình yêu bao giờ cũng có vui buồn, cái buồn trong đó chỉ làm tăng nỗi nhớ mà thôi, nhớ mà không gặp được nhau tất nhiên phải buồn rồi, Buồn trong thơ Hồng Vân bao giờ cũng thấy man mát, dịu dàng của người xa vắng nhớ nhau:
"Rưng rưng mờ ánh hoàng hôn
Ngóng về miền vắng… bồn chồn nhớ anh!
Xin chúc mừng Hồng Vân có bài thơ buồn thấm vào lòng người đọc.
Hồ Đình Bắc.
 TRẦN TRỌNG CHU - trongchubd@gmail.com - 0933972791 - 6/9A Phường 1, TP. Vũng Tàu
(Ngày 06/08/2012 5:34:12)
Hồng Vân ơi! sao em lại đa sầu đến thế, quyền lực đến thế, mà cũng ác thật cơ: từ nỗi buồn nhớ anh mà em bắt cả không gian, cả cảnh vật, cả biển trời đều phải liên lụy sầu bi cùng em vậy:
"Nhớ anh trăng cũng thẫn thờ
Biển dài rộng thế… bơ vơ giọt tình
Cánh buồm vắng gió lặng thinh
Chiều vương sợi nắng chỉ mình em thôi!"
mà em cũng tài thật cơ, biết dùng những từ rất đặc trưng cho nỗi buồn như: "thẫn thờ", "bơ vơ", "lặng thinh" rồi để đến múc "chỉ có mình em thôi"!...đọc đến đây không ai có thể cầm lòng được đâu em à! Nếu anh diễm phúc được làm nhân vật trong thơ của em thì anh đâu có để yên cho em bắt tội ông trăng, biển cả, cánh buồm phải chịu cảnh thẫn thờ, bơ vơ hay cứ lặng thinh như thế. Anh phải bổ về ngay để làm cho:
Anh về sáng ánh trăng reo
Biển thêm dài rộng, cuốn theo nắng vảng
Buồm căng gió lộng xốn xang.
và anh sẽ ôm chặt lấy em âu yếm, vỗ về để em được:
Em mừng - sợi nắng rộn ràng bên anh.
Ngoài cái tội bắt thiên nhiên cảnh vật phải buồn ra , em còn tự làm khổ lòng mình bằng những tâm sự thật sâu lắng, với bao những kỷ niệm đẹp của mối tình nồng thắm và chan chứa yêu thương:
Bao lời hò hẹn thương yêu
Lặng thầm ấp ủ Kim - Kiều khát khao
Tình anh trao gửi hôm nào
Mộng mơ say đắm… hư hao nỗi buồn...?
Đó là trách hờn dỗi em vậy thôi, chứ anh nếu không được về với em thì chắc lòng anh cũng vậy:
Biết bao nỗi nhớ, niềm yêu
Trái tim cháy bỏng bao điều khát khao
Ruột gan - sống biển cồn cào
Bâng khuâng con nhện ra vào ngẩn ngơ.
Thế thôi em nhé, máy anh báo hết pin hẹn hôm sau anh lại tâm sự tiếp nhé!
|