Thứ bảy, 27/06/2026,


Thương (Nguyễn Thị Kiều Việt) (18/07/2012) 

 THƯƠNG

   Nguyễn Thị Kiều Việt

Đơn côi em vẫn phòng không
Miệng đời buốt tựa gió đông lùa vào
Mỏng manh phận gái má đào
Nắng mưa nào biết trông vào ai đây?

Đời ơi đau chòng giã chày
Công tư một dáng liễu gầy lo toan
Sớm khuya vượt nỗi đa đoan
Biết ai cậy chút sẻ san dặm trường

Muốn cùng bước tiếp đoạn đường
Đời còn muôn nỗi tai ương vận vào
Thương mà chưa biết làm sao
Chân không đến được dạ nào có yên?

Dẫu em vững lái con thuyền
Còn e sóng gió ba bên bốn bề...

NTKV

 

 

____________
Tác giả Nguyễn Thị Kiều Việt
Email: vitkiu@yahoo.com.vn

 

 

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Đặng hữu Lượng - danghuuluonga7@gmail.com - 0313751378 - Số 9 A7 Vạn mỹ Ngô Quyền Hải phòng  (Ngày 19/07/2012 16:59:59)



Xin chao Kiều Việt . Bài thơ của bạn - là lời tâm sự nghẹn
ngào - Lời thơ chân thật , câu chữ giản dị - giản dị như hai người
nói chuyện trong đời thực - " Mỏng manh phận gái má đào . Nắng mưa nào
biết trông vào ai đây " , Khổ thơ thứ 2 , thứ 3 cùnâm vận ấy - thật truyền cảm > Hai câu cuối mới giản dị mà sâu lắng làm sao -

Súc cảm quá viêt đôi dòng chia sẻ :

GẶP MAY

May quá gặp người lỡ làng
Thiên duyên tiền định - rõ ràng là đây !
Kịp mau- mau kịp kẻo chày
Trên đời lắm kẻ nhanh tay hơn mình !

Cô này vừa giỏi , vừa xinh
Xem qua lá số - đúng mình xứng đôi !

Xin chào - hẹn gặp lại .





 

  Lê Ngọc Sáng - ngocsangle@yahoo.com - 0933228872 - Phòng văn hóa và thông tin thị xã Bình Long - tỉnh Bình Phước  (Ngày 19/07/2012 10:42:25)

Xin được đồng cảm cùng tác giả Nguyễn Thị Kiều Việt.
DUYÊN PHẬN
Xót lòng chi cánh hoa rơi
Thẹn lòng chi một vài lời bướm ong
Em ơi duyên phận long đong
Nào ai biết được đục, trong mà ngờ
Phấn son ngày ấy dại khờ
Em tô không hết giấc mơ đời mình
Nhân duyên là nợ ba sinh
Làm sao tránh khỏi ái tình thế gian
Thôi đành gom hết đa đoan
Đốt cho cháy hết bẽ bàng đắng cay
Rượu nồng cạn chén cho say
Mặc cho duyên số, chấp tay mà cầu.

  VÂN HUỲNH - vanhuynh1949@gmail.com - 0937666707 - Hải Phong TT Long Hải Bà Rịa Vũng Tàu  (Ngày 18/07/2012 21:39:40)

Vân Huỳnh cùng góp bút với NTKV với bài thơ THƯƠNG ,
mong em vui lên nhé.

CẢNH BUỒNG KHÔNG

Cô đơn em cành không chồng
Gió giông tháng sáu ruộng đồng ngập mưa
Thương em áo mỏng trời trưa
Nắng hồng đôi má đong đưa giọt buồn

Một mình xoay trở tứ phương
Cột nghiêng mái lá gió luồn liếp tre
Nắng soi mái lủng trưa hè
Mưa rơi từng giọt qua khe vách nhà

Bà con thì ở nơi xa
Nhờ ai sửa giúp cột nhà bị nghiêng
Muốn qua mượn xóm láng giềng
Sợ lời di nghị ưu phiền thêm thôi

Dù rằng anh ở xa xôi
Được thơ nên ghé giúp tôi chút mà
Biển trời thâm thẫm mù xa
Anh ơi lái giúp thuyền qua kia bờ

VÂN HUỲNH
 

  Phạm Văn Tự  - thcsts@gmail.com - 0919760699 - Tam Sơn - Quản Bạ - Hà Giang   (Ngày 18/07/2012 19:36:35)

BẾN ƠI...!

Thương thay phận bạc má hồng
Sắc xuân phai nhạt...đếm đong một mình !

Đời người kiếp nợ ba sinh
Ngậm ngùi...gửi gắm bóng hình vào thơ !

Lênh đênh sóng giÓ phận đò
Dạt trôi biết đến bao giờ...Bến ơi !
Phạm Tự
 

  Hồ Đình Bắc - hodinhbac@gmail.com - 0912280375 - Thành phố Vũng Tàu,Tỉnh BR-VT  (Ngày 18/07/2012 19:16:33)

Đọc bài thơ "Thương" của tác giả Nguyễn Thị Kiều Việt đúng là đáng thương thật. Ai vào hoàn cảnh này hoặc biết hoàn cảnh này mà không động lòng :"Đơn côi em vẫn phòng không
Miệng đời buốt tựa gió đông lùa vào" Cái đau thân thể chắc không thể nào đau bằng miệng lưỡi đời thường đối với người hoàn cảnh đơn côi,khi mà:"Mỏng manh phận gái má đào
Nắng mưa nào biết trông vào ai đây?"
Toàn bài thơ khổ thơ nào cũng thấy buồn, những đắn đo lo lắng cho số phận người bất hạnh cũng là nỗi trăn trở của tác giả, muốn gửi vào thơ với sự gợi mở cảm thông mà không biết có được không?
"Dẫu em vững lái con thuyền
Còn e sóng gió ba bên bốn bề..." Dù có tài ba chống chọi với sóng gió đời thường mà cả ba bên bốn bề dồn dập đến e rằng cũng khó.
Tác giả đã dồn cả tình cảm của mình để viết về số phận người con gái lâm vào cảnh đơn côi và cũng rất chân thành nhắc nhẹ những ai cần có lòng bao dung độ lượng, đừng gây sóng gió cho họ nữa dù bất kỳ từ phía nào, để họ gắng gượng vũng lái con thuyền về bến bình yên.
cảm ơn tác giả có bài thơ hay.
"Dẫu em vững lái con thuyền
Còn e sóng gió ba bên bốn bề..."
Thương em dáng liễu nơi quê
Chòng chành gượng lái thuyền về nơi nao
"mỏng manh phận gái má đào"
Mong trời đừng có thét gào bão giông
Để thuyền mát mái xuôi dòng
Về nơi bến đợi mà không lật thuyền.
Hồ Đình Bắc
 

  Nguyễn Thanh Tùng - tungthanh1951@gmail.com - 05113954151 - Đà Nẵng  (Ngày 18/07/2012 18:24:34)

'Muốn cùng bước tiếp đoạn trường
Đời còn muôn nỗi tai ương vận vào"

Muốn là được - ai ngăn nào?
Sóng to vững lái - có sao đâu mà.

Chia sẻ cùng TG
NTT

Các bài khác: