Thứ hai, 15/07/2024,


Tác giả Ái Nhân – Một tâm hồn du lãng (Trần Ngọc Tài) (17/07/2012) 
Nhà thơ Ái Nhân tên thật là Bùi Cao Thế quê ở Quang Vinh – Ân Thi – Hưng Yên. Tôi gặp anh trong một sự tình cờ tại văn phòng CLB sáng tác văn học nghệ thuật Việt Nam. Sự đồng cảm khiến chúng tôi nhanh chóng quen nhau. Anh tặng tôi hai tập thơ: Kiếp dã tràng và Đa mang, in ở NXB Hội nhà văn. Đọc thơ anh tôi chạnh lòng khắc khoải, những áng thơ vừa mặn mà sâu lắng song cũng đầy khát vọng, khát vọng đến cháy lòng: “Ta muốn xé trời xanh may áo mỏng; Che cho em khỏi lạnh buổi heo về; Vũ trụ này chật chội lắm đam mê; Ta chỉ khát thơ ta là lửa!” (bài “Khát” trong tập “Kiếp dã tràng”). Những vần thơ đầy ám ảnh trăn trở tôi… Chúng tôi ngày càng thân quen nhau.
 

 
Bìa tập thơ "Khúc lãng du"
 
            Tôi còn được biết Ái Nhân nhiều hơn qua lời kể của nhà thơ Lê Xuân Hương (người thầy giáo dạy toán của anh khi còn học cấp 3); được biết Ái Nhân là một học sinh giỏi của trường, một tấm gương nghị lực vượt lên hoàn cảnh...
            Hết phổ thông anh vào bộ đội, học và trở thành sỹ quan chính trị quân đội. Anh nguyện cống hiến trọn đời cho binh nghiệp…
            Song thật trớ trêu một tai nạn... đã cướp đi hoài bão của anh khi anh vừa tốt nghiệp lớp giáo viên quân đội. Một năm sau, anh lại bị thần kinh khi là giáo viên của trường sỹ quan lục quân II. Thật là “họa vô đơn chí” có những lúc anh tưởng rằng tuyệt vọng. Song chính nghị lực tiềm tàng trong sâu kín trái tim người lính đã giúp anh vượt lên số phận “Nửa đời cay đắng vẫn cười” … "Nửa đời nguyên trái tim yêu hết mình".(bài “Nửa đời tôi”)
            Ái Nhân rất tài hoa, một ba lô thơ lãng du đây đó; lúc thì khắc bút kiếm tiền; khi vác hàng thuê; lúc đạp xích lô… trời không phụ công anh đã cho anh khả năng bát sát (xem tướng) kiếm tiền nuôi thơ, nuôi mình... Ngang đường có khi anh còn chữa bệnh cứu người… Tôi cứ ngỡ có khi cụ Tản Đà tài hoa y, lý, tướng số đã tái thế ... vào anh.
            Vừa rồi Ái Nhân tặng tôi bản thảo tập thơ “Khúc lãng du” và nhờ tôi viết lời cảm nhận. Tôi băn khoăn không biết nên viết thế nào cho phải. Những ám ảnh về con người, cuộc đời và thơ của anh lại dâng lên cuộn chảy trong tôi.
            Tôi đọc, đọc đi đọc lại nhiều lần 101 bài thơ của anh, trong đó có một bài thơ tự do (như kiểu đoản trường ca “Làng tôi dáng mẹ”) còn lại là thơ lục bát.
Thơ anh thao thiết nỗi niềm:
“Nửa cuộc đời phiêu lãng viết thơ yêu
Tôi khao khát viết thơ tặng mẹ
Tặng quê hương xin tạ lỗi với người!”
(bài “Làng tôi dáng mẹ”)
            Anh như người mắc nợ với quê hương !
            Tôi cảm thấy rất rõ một Ái Nhân lãng tử, một tâm hồn phiêu lãng mà chất phác chân thành, nhạy cảm với cái đẹp: “ Gặp em một thoáng... tương tư…”
            Để rồi: “Ngẩn ngơ tình khúc dã tràng lãng du!” (bài “Khúc lãng du”).
            Có lúc bắt gặp “Mắt lá dăm rớt lối mòn” mà hồn “Thi nhân lạc cõi mây mù… hư không” (bài “Rớt”).
            Có khi gặp một bóng hồng anh lại muốn mình: “Nhà tù sẽ mọc… riêng tù mình tôi” (bài "Nguyện").
            Thơ Ái Nhân như lời bộc bạch chân thành mà vô cũng lãng mạn “Hồn hoang cánh gió, đằm mình cõi mây” (bài “Mộng du”).
            Có lúc lại “Thả hồn vạn dặm rong chơi” (bài “Ru hồn vạn dặm”).
            Có khi “Chắt phong trần cất rượu cay; Đãi mưa nắng nhặt lấy ngày bình yên; Đong thời gian đếm ưu phiền…” (bài “Mênh mang”).
            Nỗi buồn trong thơ Ái Nhân thật mênh mang, vô định “Nghiêng trời tôi nhặt… cô liêu tình mình” (bài “Nhặt cô liêu”).
            Yêu cái đẹp, tương tư vô vọng… song đọc thơ anh vẫn thấy toát lên một tấm lòng nhân ái. Anh “Trải lòng thương kiếp nhân sinh”… "góc bể, chân trời" "Trước ăn mày tàn tật… rưng rưng!” (bài “ Làng tôi dáng mẹ”).
            Anh cảm thông cho thân phận nhỡ nhàng: “ Nhìn hoa gạo rụng ta thương em buồn”! (bài “ Tháng ba”).
            Anh trải lòng mình chia sẻ với những số phận “ Thương em thân phận cô Kiều; má hồng môi thắm đồng tiền lúm mơ” (bài “Phượng chiều”) và   "Thương cho bao kiếp đào hoa; đêm mưa thu chẳng có nhà trú chân” (Bài "Đêm thu mưa"). Anh thương chính số phận của mình, nhấm nháp nỗi đắng cay trong từng ngụm rượu: “Chén sầu cháy kiếp thơ tôi lạnh lùng” (bài “Với xuân”)..
Anh: “Cạn… cùng dâu bể phong ba; Nặng lòng thương cả thiên hà, nhân gian!” (bài “Cạn”).
            Trái tim thi nhân chia sẻ và bao dung. Anh không oán trách cuộc đời mà khuyên người: “Đắng cay chớ trách cuộc đời; Trách trời sao đặt tim người trái ngang” (bài “Trách”).
            Mượn ca dao nhẹ nhàng tinh tế anh nhắn nhủ lớp trẻ: “Yêu nhau cởi hết cho nhau; Vội vàng khéo kẻo đắng đau một đời!” (bài “Kẻo”).
            Thơ Ái Nhân còn là sự chắt chiu trải nghiệm tinh tế: “Thu buồn rơi giọt đa đoan; Hồng nhan rơi để phai tàn lòng nhau” (bài “Rơi”).
            Rất đào hoa “Đa tình rơi cõi đa mang” song cũng rất chắt chiu ấp ủ: “Đất đen ủ sắc hoa tươi; Thi nhân ủ cả đất trời vào thơ” (bài"Ủ").
            Yêu mẹ anh đã cảm nhận niềm mong mỏi của mẹ, của người già: “Tuổi già mong vẹn cháu con; Nguyện cầu ước trọn… vuông tròn cao xanh” (bài “Mong").
            Những nỗi niềm trong “Khúc lãng du” có thể tìm thấy ở rất nhiều bài. Song tôi còn thấy một sự ngào ngạo trong thơ anh: “Hiên ngang sống giữa đất trời; ngẩng đầu đi thẳng nói lời trái tim”... "Nguyện lòng sống dọc bấy nay ; Thế gian khối đứa bảo thằng này ngang" (bài “Nguyện lòng”).
            Và hơn thế nữa…
            Viết về trăng có lẽ không ai hơn Hàn Mặc Tử, yêu trăng đến nỗi Hàn tưởng trăng là của riêng mình: “Ai mua trăng tôi bán trăng cho?” Còn Ái Nhân thì: “Trăng như thiếu nữ mộng du; Đê mê quyến rũ hồ thu khoả mình” để rồi “Vần thơ dát ánh trăng vàng; Cởi trần… câu tứ ôm nàng mộng du”. Ôi thật lạ!(Cởi trần... ôm nàng (Trăng) mà mộng du (!)...) thì thật là ngang tàng, táo tợn! xưa nay chưa có bao giờ. Thật điên!... điên hết chỗ nói ! Mà ừ nhỉ.. Ái Nhân từng đã một thời điên cơ mà !...
            Đọc cả trăm bài thơ lục bát trong tập “Khúc lãng du”, những bài thơ ngắn gọn mà tinh tế, cái hồn, cái điệu luôn gắn quyện vào nhau như một dòng chảy ăm ắp tình người. Ái Nhân cho ta thấy những thăng hoa thi vị, những trăn trở kiếp người, kiếp tình, những trải nghiệm đắng cay… những nuối tiếc ngậm ngùi.
            Thơ Ái Nhân buồn. Buồn là đúng thôi bởi cuộc đời dâu bể đắng cay, chua chát, nổi chìm... Nhưng anh vẫn "Nửa đời muốn đốt trời thơ cháy mình !" anh từng nói với tôi: “Nếu như nhân loại thêm một người làm thơ, thêm một người yêu thơ thì có lẽ sẽ bớt đi nhiều điều xấu xa, đen tối”.
            Tôi mượn đoạn kết bài thơ “Làng tôi dáng mẹ” làm đoạn kết bài viết của mình: “Câu thơ quê hương bay gió thổi; Tôi tảo tần cày xới; Trên cánh đồng thơ; Mơ gặt mùa vàng; Chắt chiu nắng, ươm mầm, gieo hạt; Thêm tình xanh… nhân loại bớt khô cằn!”.
            Xin giới thiệu cùng bạn đọc tập thơ “Khúc lãng du” - một Ái Nhân phiêu lãng, cao ngạo... mà sâu lắng tình người !.
 
Hà Nội, ngày 10 tháng 3 năm 2012

Nhà thơ Trần Ngọc Tài
PCT CLB Sáng tác VHNT VN
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Trần Thị Thu Hà - thuhatranqb@gmail.com - 0977874961 - Quảng Bình  (Ngày 18/03/2015 5:18:38)

Chúng ta rất tự hào vì đất nước mình có rất nhiều thi nhân, nhà thơ tài ba,trong đó có ái nhân Bùi Cao Thế, tác giả của hồn thơ du lãng.

  Đinh Vương Khanh - dinhvuongkhanh@gmail.com - 0988400450 - Khu di tích Kim Liên-Nam Đàn-Nghệ An  (Ngày 08/10/2014 17:47:07)

Bùi Cao Thế là một nhà thơ tài hoa. Tôi đã từng được thưởng thức những tác phẩm tuyệt vời của anh ấy. Đặc biệt là thể Thơ Lục Bát anh sáng tác nhiều tác phẩm rất ấn tượng.
Cảm ơn nhà thơ Trần Ngọc Tài đã gửi đến đọc giả bài viết hay và ý nghĩa

  Hoàng Đức Tuấn - tuncoi113@yahoo.com.vn - 0973283252 - Yên Viên - Gia Lâm  (Ngày 18/03/2014 15:24:00)

Không biết nói gì vì mình không quan tâm nhiều về thơ cho lắm, nhưng đọc thơ của bác thật sâu lắng và thanh tao! Lần đầu tiên qua nhà bác, được bác xem tướng số. Bác còn giúp mình kiếm được chỗ học và làm nghề nấu ăn mà với 1 thằng trình độ học hết nửa lớp 10 như mình thì thật đúng gặp được quý nhân! Bác có khoe với mình 1 số trang báo có in thơ của bác và cho mình mượn 1 số tập thơ rất hay! Thế là hôm nay mình lên web tìm 1 số bài viết về bác và ở bài này thì mình mới hiểu được bao nhiêu về con người bác. Âu cũng là cái duyên nên mới được gặp và được bác giúp! Thật sự chân thành cảm ơn bác và những gì bác đã cống hiến cho cuộc sống này thêm lãng mạn và trong sáng như thơ...

  nguyen thi mai - nguyenmai68911@yahoo.com - 0989721689 - lái thieu thuan an bình duong  (Ngày 06/03/2014 22:22:42)

Khi yêu thơ mải làm thơ nên k có thờ gian nghĩ tới thói hư tật xấu gì . Nên mong càng ngày càng có nhiều người yêu thơ  và làm thơ hay . cảm ơn những vần thơ hay đầy ý nghĩa của anh . Mong anh luôn sức khỏe để làm nhiều thơ hơn nữa .

  Ngưng Thu - thanhha0406@gmail.com - 0977364255 - Truong THCS Tân Ha Ham Tân Binh Thuân  (Ngày 31/10/2012 17:03:36)

Em đã vào đọc thơ anh và bắt gặp câu này : Nếu như nhân loại thêm một người làm thơ, thêm một người yêu thơ thì có lẽ sẽ bớt đi nhiều điều xấu xa, đen tối”.Có thật vậy không anh?
Xin Ru tôi những nhẹ nhàng
Và xin nắng sớm khẽ khàng vần thơ
Em yêu thích thơ và thật là quý trọng Nhà thơ Ái Nhân Thi Sĩ...Mong được học hỏi nhiều từ bậc đàn anh như nhà thơ ANTS.Cảm ơn vì đã quen biết anh.Chúc anh mãi vui,yêu đời và yêu người như những vần thơ anh

  Bùi Mạnh Hùng - bluestarhcm11@yahoo.com - 0907811268 - 65 Nam Kỳ Khởi Nghĩa Q1, TPHCM  (Ngày 18/08/2012 11:01:51)

Xin cảm ơn Thi Sĩ Ái Nhân vì đã giới thiệu trang thơ Lục Bát.com cho Thơ Tình!

Kính chúc nhà thơ luôn mạnh khỏe và có những tác phẩm thơ hay gửi tới bạn đọc.
Kính tặng thi sỹ mấy vần thơ con cóc, chúc thi sỹ luôn vui! :)


Mở lòng ra với mọi người
Để rồi nhận lại môi cười thế nhân
Yêu thương ta níu lại gần
Khổ đau xin hãy một lần sớt chia...

Facbook: Thơ Tình
  TRẦM HÀ TIÊN - hatien70@yahoo.com.vn - 0919 66 33 70 - Kiên Lương- Kiên Giang.  (Ngày 08/08/2012 19:07:02)

Thật bất ngờ và lấy làm xấu hổ khi vô tình tôi bắt gặp được những trang thông tin của a trên mạng. Xuýt chút nửa tôi đã hiểu sai về con người thật đáng trân trọng mất rồi! Rất xin lổi vì có nhiều câu tôi đùa như 1 kẻ bình thường vừa mới chợt quen. Có lẽ cuộc đời đã ăn vào tôi cái câu" Bây giờ, Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều" nên... Ta vui mà, đúng khg? Hì hà...
Qua bài viết, tôi thấy đồng cãm nhất là câu thơ a viết: Hiên ngang sống giữa đất trời, ngẩng đầu đi thẳng nói lời trái tim...". Chúc a luôn khỏe để cống hiến nhiều cho sự nghiệp. THT.

  Trần Hương Giang - heoxinh_83@yahoo.com - 0978093699 - Bát Tràng  (Ngày 21/07/2012 0:08:07)

Ta muốn xé trời xanh...
May áo mỏng.
Che cho em khỏi lạnh buổi heo về!
Vũ trụ này chật chội,
lắm đam mê...
Ta chỉ khát thơ Ta là lửa...
Xin phép tác giả cho tôi được viết đoạn thơ này theo cảm xúc của tôi và tôi xin được viết câu kết của đoạn thơ
Dâng hiến cuộc đời,
Sưởi ấm mọi trái tim...!
 

Các bài khác: