Thứ tư, 24/06/2026,


Nhớ trưa bên vạt nắng rơi
Gió còn đi vắng, ta ngồi với cây
Ao thu nâng một vầng mây
Nhớ cành khế chín, rủ bầy chim sang.

Đồi hoang giấu lắm ngọt bùi
cỏ khô giấu vết chân người vào trong
cũng từ dạo đó mà mong
đồi hoa nở biếc phập phồng tay ai?

 

Cuối ngày đổ bóng liêu xiêu
Bước chân gom nhặt bao nhiêu chuyện đời.
Tháng năm dồn lại mấy mươi
Mà đem đánh đổi phận người phù vân.

 

Xin em chút giận vu vơ!
Còn hơn vô cảm hửng hờ với anh
Xin tình một chút mong manh
Còn hơn tình mãi vô danh kéo dài.

 
Chạm tay vào hạt mưa xuân
Để bao kỷ niệm trong ngần lại đau!
Tưởng rằng em ở phía sau
Đưa tay ôm lấy toàn màu trống không

 

Xuân còn dang dở cùng thơ
Em còn mải miết dệt mơ mộng nhiều
Ngoài kia đã ngả bóng chiều
Anh khao khát vội đánh liều… Cầm tay!

Ta về vui với hội thơ
Đất trời Hà Nội đỏ cờ ngày xuân

Bốn phương gặp khách thi nhân
Ngỡ ngàng dừng bước tần ngần quán thơ

Buông mềm thuở ấy vào mưa
Biết đâu chút nắng vẫn chưa phai màu
Sương chiều chậm rãi mơ màng
Mà sông cuồn cuộn dòng dòng tuôn trôi
 

Bồng bềnh
mây với đò xa
Sóng tơ quyện gió
ngân nga môi mềm

Tưng bừng ngày hội Nguyên Tiêu
Hoàng hôn tím một khoảng chiều đầy xuân
Ai xui con tạo xoay vần
Để tim ta lại một lần nhói đau

Bảy mươi!
Ừ!
Bảy mươi rồi
Thơ lưng lửng túi ngày đôi ba vần
Bạc tiền… Danh vọng… Phù vân!

Lòng tôi dậy sóng lao xao
Đêm nghe tiếng gió thuở nào nhớ thương
Em đâu rồi, hỡi mù sương
Bao năm xa cách còn vương bóng tàn

Trước tiên Trước Trang [805 ,806 ,807 ,808 ,809 ,810 ,811, 812 ,813 ,814 ,815 ,816 ] Tiếp  Cuối cùng