Hình như trời lại cao thêm
Đêm nay mây bỗng xanh hơn thế này!
Khẽ khàng thu chạm lòng tay
Ấp lên môi má dầy dầy những trăng
Tìm về năm tháng bơ vơ
Bóng mẹ xa khuất bãi bờ mây trôi
Nén nhang thắp vội đợi người
Bóng cha hư ảo trắng giời cỏ may...
Vàng con đường dưới chân ta
Màu thu quyến rũ nắng pha dáng chiều
Trời xanh rót mật tiếng yêu
Không gian thoáng đãng làm xiêu lòng người…
Tôi về trú dưới hiên mưa
Nhà bên hoàng cúc cũng vừa trổ bông
Sao em lại mặc áo hồng
Sao không áo của ngày hong tóc chiều!
Sân đình bóng trúc ngẩn ngơ
Quai thao lúng liếng, hững hờ khăn thêu
Ra về ánh mắt vương theo
Hội Xoan xuân tới vịn chèo lại lên.
Chưa thu
mà lá trở vàng
Em chưa về được chiều càng
xanh rêu…
Một chiều ghé quán thơ em
Bao ngày nhung nhớ, đan xen mong chờ
Ngọc Mai chủ quán mộng mơ
Tình em như cả tình thơ quê mình
Khi xưa cách trở đôi bờ
Đò sang bên ấy, tôi chờ bên đây.
Bây giờ cầu mới đã xây
Hết lo chiều muộn, đò đầy quá giang.
Trắng ngần giọt sữa bùa mê
Ước trăm tuổi mẹ vẫn kề bên con
Gần chiều bìm bịp kêu xa
anh em sau vẫn ở nhà anh em
gió hây hẩy lá về đêm
chỉ rung cây ổi mà lên đàn bà
Em ngồi lẳng lặng chép thơ
Gửi vào trong đó ước mơ tự tình
Câu thơ em chép cho mình
Mà như chép cả bóng hình... của ai
Đàn đêm ngân chạm ngõ hồn
Rung trầm lưu luyến, bồn chồn - nao nao
Nhà em cổng kín tường cao
Nhà tôi vách lá, cổng rào dậu thưa