Tháng Năm vẫn nóng như rang
Tháng Năm vẫn lúa mơ vàng đồng quê
Tháng Năm vẫn phượng đỏ hoe
Tháng Năm vẫn tiếng ran ve rạn trời...
Tôi từ hạ vắt ngang đây
Gói men duyên ủ cho đầy chữ duyên
Cúc vàng thêm óng vàng thêm
Nhờ ngâu vịn ướt vai mềm em tôi
Nợ anh môi ửng má đào
Phố qua lạc giữa lao xao khóc cười
Nợ thuyền chọn bến ngược xuôi
Nơi vai em tựa buồn vui bến đời
Cầm tù tôi đã bao năm
Giam trong mắt biếc lá răm hẹn hò.
Ước gì chẻ nửa cơn mơ
Gỡ con chỉ rối tơ vò năm canh.
Cuộc đời sớm nắng chiều mưa
Thuyền yêu thương chị sớm trưa chống chèo
Giờ đây đã hết gieo neo
Tre già măng mọc sớm chiều vươn cao
Võng đưa kẽo kẹt trưa hè
Hiu hiu gió thổi, tiếng ve ngân rền
À ơi tiếng mẹ cất lên
Cánh cò trở nắng cuối triền đê xa
Dại khờ một chút đam mê
Đem câu lục bát tỉ tê gieo vần
Không ngờ chẳng chút phân vân
Yêu thơ yêu cả dấu chân ngày nào
Tại vì cành sấu cành me
Tại vì con vẻ con ve đấy mà
Tại cây phượng vĩ ra hoa
Thôi xin nhận hết đó là tại anh
Hà Nội trời đã vào hè
Những chùm phượng vĩ trên xe áo dài
Ngày xưa thương nhớ thầm ai
Giờ đây chân bước đường dài cô đơn
Bao nhiêu chăm chút ân cần
Hóa vô nghĩa trước tảo tần gian nan
Mẹ giờ chẳng chút phàn nàn
Mặc cho chữ hiếu gió mang về trời…
Tuổi thơ chân đất đầu trần
Hồn nhiên, nhõng nhẽo theo chân anh hoài
Gió đồng thổi lửa nướng khoai
Nhọ nhem đôi má, tóc mai thẹn thùng
Mùa hoa bưởi trắng lối về
Bâng khuâng nhớ mái tóc thề người xưa
Tóc nàng hoa bưởi hương đưa
Bao năm mà tưởng như vừa thoảng qua