Ngỡ ngàng một nét duyên quê
Hút hồn anh bỏ bùa mê anh rồi
Đẹp xinh thon thả dáng người
Ánh trong khóe mắt nụ cười sáng lên
Chiều nay ngắm biển một mình
Tà dương chiếu rọi, lung linh ánh vàng
Chân trời, vệt tím giăng ngang
Cuộc tình đứt đoạn, bẽ bàng cả hai
Cung trầm thuyền lướt sang sông
Thanh cao cao vút trên đồng cò bay
Tiếng lòng ru mộng hồn say
Tri âm còn mãi đời này Trương Chi
Xuân buồn rụng cánh hoa đào
Em buồn lả tả rơi vào bâng quơ
Đêm nằm trôi giữa dòng mơ
Ngoi lên ngụp xuống xa bờ bến yêu
Trời cao mây trắng nắng tràn
Bồng bềnh theo bước chân ngàn hương hoa
Dìu ta về lối hôm qua
Con đường xóm nhỏ mái nhà thân yêu
Rơm vàng buộc cuống lá đa
Đẩy lên kéo xuống thế là thành trâu
Mo cau xe đón cô dâu
Kết vành hoa cỏ đội đầu xinh xinh
Xế chiều tìm lại tuổi thơ
Về quê tìm cái dại khờ đánh rơi
Ngây thơ để lại đây rồi
Ngày xuân mang cả tiếng cười bay theo