Hoa muộn nở lạc xuân trôi
Thâm nghiêm lạc bởi chỗ ngồi chẳng linh
Ngẫm trong triết lý nhân sinh
Đôi dòng giải mã chung tình người thơ
Để tìm trong những chẳng ngờ
Phù hoa, khuất lấp, ảo mờ, khổ đau
Sinh từ ngọn cỏ quê nhà
Ra đi gói ghém thật thà mang theo
Mấy đời quê kiểng hết nghèo
Mà mong phố xá biết đèo bòng ai
Bàn tay hết sạn, hết chai
Tưởng đâu nắm được một ngày nhớ mong
Tưởng mình đủ cánh đủ lông
Mà như chim sáo xổ lồng bay xa
Về quê - về với quê mình.
Cái xa bao thuở bỗng nhiên hóa gần.
Chó nằm canh khách giữa sân.
Gà bươi bới rác tìm ăn góc vườn.
Mai vàng nở sớm đón xuân.
Gió xao xác ngọn tre vần bóng ao.
Chiều xanh một cánh diều chao
Lửng lơ tiếng sáo thổi vào mây bay
Nong từ mặt đất sợi dây
Con diều cùng với trăng ngày chạm nhau
Cánh chim mải miết về đâu
Chân trời nắng quái dãi dầu đời quê
Điêu linh từ độ liêu trai
Tịnh tâm tam thế tình dài thiên thu
Niệm em ngà ngọc sa mù
Phổ giai mấy cõi trầm du luân hồi
Chợt dưng lòng niệm bồi hồi
Nam mô rớt niệm lòng thôi niệm tình.
Treo chi trăng trong mắt đời
Để thơ nhật thực những lời tương tư
Đời thì muôn nẻo trường xuân
Nẻo trăng xuôi ngược dấu chân dã tràng
Chạm chi trăng cái ngang tàng
Đất trời nhật thực đến toàn phần tôi
Chị chưa chịu ra lấy chồng
Đợi người vào bắc cầu vồng mới ra
Yếm đào váy lĩnh kiêu sa
Tặng Thơ không đọc, tặng Hoa không cầm
Loanh quanh với mấy nong tằm
Đêm đêm ra ngắm Trăng nằm đáy sông
Năm mươi có phải nửa đời?
Ít nhiều kinh nghiệm cũng đôi ba phần
Mấy năm vẫn trọn đường trần
Tam lục bát tuần cũng một đời thôi
Trăm năm nước mắt, nụ cười
Sang, hèn, già, trẻ: Ai người khôn hơn?