UỐNG RƯỢU Ở KHUỔI TRANG
.jpg)
Nguyễn Lâm Cẩn
Khuổi Trang ơi
Khuổi Trang ơi
Chén nâng lên giữa mây trời mà say
Xin đừng buộc chỉ cổ tay
Váy xoè ...lú lẫn tưởng ngày là đêm
Nồng nàn mắt rót rượu êm
Môi chưa chạm chén đã mềm lòng nhau
Nắm xôi khéo nhuộm đủ màu
Dẻo thơm từng hạt...cháo rau hết thời
Nâng lên cạn chén rượu mời
Lịm lòng mới tỏ thằng đời dại khôn
Lưu Linh thần rượu nhập hồn
Trong đầu vó ngựa bồn chồn chợ xa
Tràn mâm rau zớn, dê, gà..
No nồi thắng cố bụng ta bụng mày
Vợ lườm...đêm ngủ gối chay
Sáng mai nhớ dậy đi cày ...nó yêu
Chân khèn xẹo xọ liêu xiêu
Pó pè pe pí sáng chiều lửng lơ
Núi say mây cũng lờ đờ
Môi như hoa chuối lờ mờ mắt sương
Tưởng đâu lạc nẻo quên đường
Chén tình đầy ắp lời thương buộc lòng
Nợ tình, mắc, trả không xong
Bóng người đứng đó còn mong còn chờ
Khi vui rượu mới thành thơ
Viết toàn câu chữ ngẩn ngơ lời thề
Khuổi Trang*...mày tiễn tao về
Tay còn nắm cái mẩn mê không rời.
* Khuổi Trang, thôn xa nhất của huyện Lâm Bình, Tuyên Quang, giáp Hà Giang.
N.L.C
_________
Nhà thơ: Nguyễn Lâm Cẩn
Hội viên Hội Nhà văn Hà Nội
ĐT: 0366.222.601
Email: nguyenlamcanna@gmail.com
ĐC: Uy Nỗ, Đông Anh, Hà Nội