XÍN MẦN NHỚ
.jpg)
Phạm Tự
Gập ghềnh... đèo Gió như tranh
Thác Tiên nước chảy, rừng xanh ngút ngàn
Nửa chiều nắng hạ chói chang
Xa xa... thấp thoáng bản làng trên cao
Hương chè gió thoảng ngọt ngào
Du dương tiếng lá chạm vào trái tim
Ruộng bậc thang lúa vươn lên
Bồn chồn phím nhớ về miền đất thơ...
Men tình... say đến ngẩn ngơ
Bức tranh thổ cẩm mộng mơ... Xín Mần!
P.T
Nhà thơ: Phạm Tự