MỘT TÒA THIÊN NHIÊN

Đồng Kế
Em là mặt nước hồ thu
Nơi đang giam giữ ngục tù hồn anh
Em là mây trắng trời xanh
Giọt sương lóng lánh trên cành sớm mai
Em là ngơ ngác mắt nai
Ngẩn ngơ bao những trẻ trai xóm làng
Em là ngọn gió mênh mang
Là muôn tia nắng ánh vàng hoàng hôn
Em là bão nổi sóng cồn
Hương thơm nhiễu xạ tiếng đồn gần xa
Em là khúc hát lời ca
Tiếng yêu vẫy gọi thiết tha bổng trầm
Em là trộm nhớ thương thầm
Một bông sen nở giữa đầm làng ta
Hình sông dáng núi hiền hòa
Ngàn năm mơ ước một "tòa thiên nhiên"!
Đ.K
Tác giả: Đồng Kế
Thành Phố Hà Nội
|
Cảm ơn Nguyễn Thị Khanh đã đọc thơ và chia sẻ cảm xúc cùng anh. Bài thơ hay quá anh ạ. Lời thơ trong sáng mượt mà, ý thơ sâu lắng chứa chan tình cảm.Đó là những rung động của tác giả về một người con gái có một vẻ đẹp toàn diện cả về dung nhan và tâm hồn. |