
Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 0913530266 - Hà Nội
(Ngày 21/02/2014 21:55:22)

Nguyễn Xuân Hợp - tsbshop58@gmail.com - 0948399499 - 251 Trần Khát Chân HBT HN
(Ngày 20/02/2014 7:04:15)

Dương Văn Trung - Xuantrung@gmail.com - 0936469045 - Bình Minh - Nam Trực - Nam Định
(Ngày 18/02/2014 9:57:48)

Nguyễn Xuân Hợp - tsbshop58@gmail.com - 0948399499 - 251 Trần Khát Chân HBT HN
(Ngày 17/02/2014 23:19:02)

Dương Đoàn Trọng - trong867017@gmail.com - 01687685911 - Lam Điền Chương Mỹ Hà Nội
(Ngày 17/02/2014 20:39:32)

Đồng Kế - kedongbacyahoo.com.vn - 0915303016 - Hà Nội
(Ngày 17/02/2014 15:02:07)
Ai “Thả” nỗi nhớ là nguyên nhân để Trời “nổi gió”, xua mây” bềnh bồng.
Bềnh bồng như thế nào?
Một loạt những câu trả lời cho câu hỏi đó:
“Nửa như sắp nổi bão giông.
Nửa như lấp ló cầu vồng sau mưa...
Nửa thông thốc, lạnh gió lùa
Khúc đồng dao cũ... tay vừa tuột rơi
Níu hờ câu hát lý lơi
Dùng dằng con nước lở bồi sóng xô.”
Cái “Bềnh bồng” gây ra bởi “Nỗi nhớ được thả ra” ấy, nó mới ghê gớm làm sao, mạnh liệt làm sao, xúc động làm sao!. Chắc hẳn là phải có sự kìm hãm, dồn nén từ lâu lắm rồi nay mới có dịp bung ra như thế!
Câu kết thật gợi:
“Xa bến cũ, dạ ngẩn ngơ
Dòng sông Thương ấy bây giờ nơi đâu?”
Người đọc tha hồ mà tưởng tượng về một dòng sông “Thương”. Đó có thể là một dòng sông, một bến nước, một con đò, một mái đình, một cây đa ... hay một bóng hình ai đó trong ta ngày nào!
Đọc rồi muốn đọc lại, gấp lại rồi còn nhớ mãi về “Dòng sông thương nhớ” ấy!
Chúc mừng Thương Giang!