Thứ hai, 22/06/2026,


Dòng sông thương nhớ (Thương Giang) (17/02/2014) 

DÒNG SÔNG THƯƠNG NHỚ

Thương Giang



Ai đem  nhớ thả sông gầy
Để trời nổi gió xua mây bềnh bồng
Nửa như sắp nổi bão giông.
Nửa như lấp ló cầu vồng sau mưa...

Nửa thông thốc, lạnh gió lùa
Khúc đồng dao cũ... tay vừa tuột rơi
Níu hờ câu hát lý lơi
Dùng dằng con nước lở bồi sóng xô...  

Xa bến cũ, dạ ngẩn ngơ
Dòng sông Thương ấy bây giờ nơi đâu?

 T.G


__________
Tác giả Thương Giang

Tel: +(38) 093.590.88.66
Email: thuonggiang.vh_kiev@yahoo.com

Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Trần Mạnh Tuân - tuan_hwru@fulbrightmail.org - 0913530266 - Hà Nội  (Ngày 21/02/2014 21:55:22)

@ Thương Giang:

Lướt qua ảnh nhận ra người,
Khi nào về nước hẹn lời gặp nhau.
Để còn chụp bộ ảnh sau...
Bao nhiêu khoảnh khắc dài lâu mãi còn.
Tháng năm nét ảnh vẫn son!

  Nguyễn Xuân Hợp - tsbshop58@gmail.com - 0948399499 - 251 Trần Khát Chân HBT HN  (Ngày 20/02/2014 7:04:15)

Tặng Thương Giang:
Dòng sông Thương ấy khi xưa
Nơi anh gặp gỡ sơm trưa đi về.
Cây đa bến nước con đê
Quê hương hai chữ nhớ ghê trong lòng
ngày mai với nỗi ước mong
Mình về xum họp vui trong một nhà!

  Dương Văn Trung - Xuantrung@gmail.com - 0936469045 - Bình Minh - Nam Trực - Nam Định  (Ngày 18/02/2014 9:57:48)

Dòng Sông Thương Nhớ...Hương Giang
Mượn lời Lục Bát gửi nàng Thơ Xuân
Mấy nhời mạn phép lối vần
Để dòng Thương ấy mãi gần bên ta!

BỐN MÙA KÝ ỨC...

Vẫn còn ở mãi trong nhau
Thời gian ký ức ẩn sâu đáy lòng
Đêm mơ...gió nổi cơn giông
Như đang cùng với dòng sông thủa nào
Nhớ ơi! Thương nhớ...cồn cào
Trong lòng nổi gió dạt dào tuôn mưa
Ai từng có thủa ngày xưa...
Xa xôi ký ức...như vừa chia tay
Dòng sông Thương mãi còn đây
Bốn mùa ký ức còn đầy dấu xưa...

Hà Nội 18 - 02 - 2014
Dương Trung

  Nguyễn Xuân Hợp - tsbshop58@gmail.com - 0948399499 - 251 Trần Khát Chân HBT HN  (Ngày 17/02/2014 23:19:02)

Xa bến cũ,dạ ngẩn ngơ
Dòng sông Thương ấy bây giờ xinh tươi.
Thương Giang hé nở nụ cười
Dịu dàng thục nữ như lời dân ca.
Trăng lên trăng khuyết trăng tà
Gió xuân ve vãn như là ánh trăng.
Tiếng đàn đứt quãng nốt thăng
Hiu hiu lạnh lẽo như băng giữa giữa dòng!
Thân tặng nhà thơ Thương Giang !!! Hà Nội ngày 17/2/2014
NXH

  Dương Đoàn Trọng - trong867017@gmail.com - 01687685911 - Lam Điền Chương Mỹ Hà Nội  (Ngày 17/02/2014 20:39:32)


Họa vui với Thương Giang
( Nguyên vận )

BẾN GẦY

Ai làm sông cạn bến gầy
Lời thương gửi gió theo mây non bồng
Trong mơ lòng nổi cơn giông
Để câu thơ ướt chảy dòng như mưa

Thuyền nan gió lạnh cứ lùa
Nào đâu hờ hững câu hò vẫn rơi
Nào đâu chèo lái buông lơi
Trách con sóng lệch rối bời nước xô

Đầu nguồn suối cứ làm ngơ
Quên con thuyền cũ bấy giờ dạt đâu

D Đ T

  Đồng Kế - kedongbacyahoo.com.vn - 0915303016 - Hà Nội  (Ngày 17/02/2014 15:02:07)

Ai “Thả” nỗi nhớ là nguyên nhân để Trời “nổi gió”, xua mây” bềnh bồng.
Bềnh bồng như thế nào?
Một loạt những câu trả lời cho câu hỏi đó:
“Nửa như sắp nổi bão giông.
Nửa như lấp ló cầu vồng sau mưa...

Nửa thông thốc, lạnh gió lùa
Khúc đồng dao cũ... tay vừa tuột rơi
Níu hờ câu hát lý lơi
Dùng dằng con nước lở bồi sóng xô.”

Cái “Bềnh bồng” gây ra bởi “Nỗi nhớ được thả ra” ấy, nó mới ghê gớm làm sao, mạnh liệt làm sao, xúc động làm sao!. Chắc hẳn là phải có sự kìm hãm, dồn nén từ lâu lắm rồi nay mới có dịp bung ra như thế!

Câu kết thật gợi:
“Xa bến cũ, dạ ngẩn ngơ
Dòng sông Thương ấy bây giờ nơi đâu?”
Người đọc tha hồ mà tưởng tượng về một dòng sông “Thương”. Đó có thể là một dòng sông, một bến nước, một con đò, một mái đình, một cây đa ... hay một bóng hình ai đó trong ta ngày nào!

Đọc rồi muốn đọc lại, gấp lại rồi còn nhớ mãi về “Dòng sông thương nhớ” ấy!
Chúc mừng Thương Giang!

Các bài khác: