Thứ hai, 22/06/2026,


Thơ tứ tuyệt (Ngọc Vân) (12/02/2014) 
THƠ TỨ TUYỆT


 
Ngọc Vân


Môi trầm ẩn dấu son hờn
Cạn ngày thấy bóng cô đơn đi về
Má hồng phấn bụi mỏi mê
Lối yêu ngút ngát, bỏ lề trăm năm

*

Bưng bình rượu cạn tìm trăng
Nào đâu còn thấy bóng hằng nguyệt ơi
Giọt sầu đáy cốc chẳng vơi
Nên lòng sầu lắng trong đời chưa khuây

*

Trăng vùi đáy cốc thơ à
Khi say rớt bóng trăng sa giữa dòng
Ôi bờ mộng cũ hóa đông
Để đêm lành lạnh bên lòng... Giêng ơi...

*

Tôi về trọ góc chiêm bao
Thấy đêm đi lạc ngõ nào... không tên
Thấy tôi... thành gió bồng bềnh
Thổi viền trăng mật... lạc bên... nẻo trời...

N.V

 

_________

 

Ngọc Vân (bút danh Thuyền Thơ)

Định cư tại Nga.
Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Xuân Ngọc - nguyenxuanngoc661939@gmail.com - 01677225720 - Hiệp Sơn Kinh Môn Hải Dương   (Ngày 12/02/2014 3:58:41)

THƠ TỨ TUYỆT
(Ngọc Vân)
I
“Mối trầm ẩn dấu son hờn”
Cạn ngày thấy bóng cô đơn riễu cười
Má hồng bụi phấn nàn môi
Lời yêu chật hẹp lỡ lời trăm năm
II
Rượu tình đã cạn mờ trăng
Chỉ còn thấp thoáng chị hằng nguyệt ơi!
“Giọt sầu đầy cốc chẳng vơi”
Nén lòng sầu để cho đời khỏa khuây
III
Trăng vùi đáy biển thơ ngây
Khi say rớt bóng lòng này sầu riêng
Ôi bờ mộng cũ thiêng liêng
Đã xa rồi để tình em lạnh lùng
IV
Một thời yêu một đời mong
Sao tôi đi lạc giữa dòng không tên
Lòng xao xuyến gió trăm miền
Thổi đêm trăng mật lạc bên lẻo trời
Xuân Ngọc

Các bài khác: