Thứ hai, 22/06/2026,


Gởi người rất xa (Đặng Nguyệt Anh) (17/12/2013) 


GỞI NGƯỜI RẤT XA


Đặng Nguyệt Anh


Sao em gọi tắt tên anh
để chưa gần gũi đã thành xa xôi
mảnh trăng khuyết phía bên trời
hình như kiếp trước nợ lời trao nhau


Hồn Trương Chi lạc cõi nào
anh mang tiếng hát gởi vào thinh không
giữa chiều cát bụi mênh mông
bão giông ập đến tan lòng Mỵ Nương


Bước chân xiêu lệch phố phường
câu thơ định mệnh chặn đường con tim
tưởng mơ những lối thần tiên
mà chiêm bao ngập nỗi niềm xót xa


Ôm đàn rong ruổi Ngân Hà
phía sau số kiếp họa là gặp trăng.


Đ.N.A


_____________
Nhà thơ Đặng Nguyệt Anh
Hội Nhà văn VN


Chia sẻ:                   Gửi cho bạn bè
Mỗi độc giả cũng là một tác giả
(Mời bạn cho ý kiến, cảm nhận và lời bình sau khi đọc bài viết trên)
Họ và tên  *
Địa chỉ  *
Email  *
Điện thoại  *
Nội dung (bạn cần sử dụng font chữ Unicode, có dấu; ghi đầy đủ họ tên, địa chỉ, email, điện thoại,... Nếu thiếu các thông tin đó, có thể chúng tôi sẽ từ chối cho hiển thị
 
  Nguyễn Xuân Ngọc - nguyenxuanngoc661939@gmail.com - 01677225720 - Hiệp Sơn Kinh môn Hải Dương  (Ngày 18/12/2013 7:53:13)

GỬI NGƯỜI RẤT XA
(Đặng Nguyệt Anh)
Mới quen mà đã xa rồi
Tưởng là gần gũi xa xôi quá chùng
“Mảnh trăng khuyết phía lưng trời”
Chắc là kiếp trước lỡ lời trao duyên

Trương Chi hồn lạc lên miền
Đã reo tiếng hát chiều nghiêng đất trời
Bão giông ập đến lòng người
Mị Nương nghe thấy đầy vơi nẫu lòng

Giữa đời cát bụi mênh mông
Bước chân xiêu lệch lạc trong phố phường
Câu thơ định mệnh chặn đường
Tưởng thần tiên hóa một đêm mơ buồn

Ngân Hà sóng nước mưa tuôn
Phía sau số kiếp họa còn gặp trang
Hỡi người duyên phận trăm năm
Dẫu trăng tròn khuyết lòng trăng hôm rằm
Xuân Ngọc

Các bài khác: